Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 275: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Khuynh nhìn chằm chằm ngón tay của hắn, giả vờ sợ hãi lùi về sau:

"Nô, nô tài không dám. Nhưng hôm qua Bệ hạ cũng không có nói gì với nô tài a, chỉ kêu nô tài rót nước một lần, trải giường một lần, sáng nay ngài ấy thức dậy thì kêu nô tài mở cửa sổ rồi đi Ngự Thiện phòng lấy thức ăn, mấy cái này có thể tính không?"

Đây đương nhiên không phải thứ Trương Khiêm muốn hỏi, hắn dùng ánh mắt dò xét Tạ Khuynh, âm thầm phỏng đoán xem Cao Tấn giữ thứ như vậy bên người có ý nghĩa gì.

Chẳng lẽ thật sự chỉ để chạy vặt?

Nhưng sao lại phải là hắn?

"Ta hỏi ngươi, tối hôm qua sau khi Bệ hạ gϊếŧ người, có nói gì không?" Trương Khiêm hỏi.

Khung cảnh tối hôm qua Bệ hạ gϊếŧ người trong mưa gió sét đánh ầm ầm khiến hắn cả đời khó quên. Không chỉ hắn, tất cả những người hôm qua nhìn thấy khung cảnh đó đều cả đời khó quên. Đây cũng là nguyên nhân mà từ hôm qua không còn ai dám tới gần Minh Trạch cung trong phạm vi một trượng.

Tạ Khuynh tiếp tục giả ngu, hỏi lại:

"Bệ hạ, tối hôm qua gϊếŧ người? Thật sự là Lý Tổng quản sao?"

Trương Khiêm không hiểu:

"Ngươi không biết?"

Tạ Khuynh lắc đầu:

"Tối qua nô tài thu thập bể tắm đến nửa đêm, cũng không hay biết gì. Là lúc nãy đến Ngự Thiện phòng, Tôn công công cũng hỏi như vậy, nô tài mới biết. Trương Thống lĩnh, Lý Tổng quản đã..."

Trương Khiêm hồ nghi, chẳng qua nghĩ lại cũng hợp lý. Tên cẩu nô tài này sao dám lừa hắn, Trương Khiêm giận dữ cảnh cáo:

"Không nên hỏi thì đừng hỏi!"

Tạ Khuynh ngoan ngoãn: "Vâng."

Trương Khiêm đứng tại chỗ nhíu mày suy tư hơn nửa ngày, Tạ Khuynh run rẩy nhắc nhở:
Website TruyenLau.com
"Trương Thống lĩnh, Bệ hạ vẫn chờ nô tài mang đồ ăn sáng về. Nếu chậm, chỉ sợ..."

Trương Khiêm liếc nàng một cái, lách mình sang bên nhường đường, Tạ Khuynh chạy ngang qua hắn, chạy được hai bước lại bị hắn gọi về:

"Chờ một chút." TruyenLau

Tạ Khuynh dừng bước, kiệt lực đè nén nội tâm nóng nảy, âm thầm mắng mỏ:

[ có thôi hay không a? ]

Nàng bất đắc dĩ quay đầu cười gượng:

"Trương Thống lĩnh còn điều gì phân phó?"

Trương Khiêm trầm giọng nói: Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Bệ hạ đã giữ ngươi lại thì cố hầu hạ cho tốt. Mỗi đêm tìm lý do ra ngoài bẩm báo việc làm và nghỉ ngơi của Bệ hạ. Ngài ấy nói cái gì, ăn cái gì, làm cái gì, từ chuyện lớn tới chuyện nhỏ báo chi tiết cho ta, có nghe hay không?"

Tạ Khuynh liên tục gật đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mê Truyện Dịch

"Vâng, nô tài nhớ kỹ."

Lúc này Trương Khiêm mới phất tay:

"Cút đi, nhớ kỹ lời ta nói, nếu ngươi không tới..." Trương Khiêm rút bội đao bên hông ra, c.h.é.m vào bụi cây trong Ngự Hoa viên: "Đây là kết quả của ngươi."

Tạ Khuynh nhìn hai nhánh cây còn chưa bị c.h.é.m đứt kia, cạn lời gật đầu, trong lòng lại nhịn không được:

[ cái cây đao chó má quỷ yêu kia, c.h.é.m hoa còn không đứt. ]

[ còn muốn c.h.é.m người? ]

Tạ Khuynh rời khỏi Ngự Hoa viên, đi về hướng Minh Trạch cung.

Lúc sắp đi tới chỗ rẽ Ngự Hoa viên, Tạ Khuynh cảm nhận được một hơi thở, ánh mắt khóa chặt chỗ rẽ kia. Nàng không biết ai đang ở đó đợi mình, nhưng nếu bây giờ đổi hướng thì không được. Nếu có người cố ý thăm dò, nàng chuyển hướng chẳng phải nói với người đó mình không đơn giản sao?

Vì thế, Tạ Khuynh vẫn không ngừng tiến về phía trước, chỉ là nâng cao cảnh giác, tùy thời động thủ.

Đi qua hoa viên, quả nhiên có người đứng đó đợi nàng. Sau khi nhìn rõ, Tạ Khuynh rất ngoài ý muốn.

"Bệ hạ?" Tạ Khuynh sợ hãi gọi.

Người đứng ở chỗ rẽ kia, không che không giấu chờ nàng lại là Cao Tấn.

Hắn dò xét nhìn Tạ Khuynh từ đầu đến chân, tựa hồ xác định xem nàng có ổn không, thấy nàng không sao, mới tiếp nhận hộp cơm trong tay nàng, lãnh khốc triệu hoán:

"Đi!"

Tạ Khuynh nhìn bàn tay trống rỗng, lại nhìn bóng lưng Cao Tấn xách hai hộp cơm đi phía trước, cảm thấy có chút ảo ma.

Không chỉ mình nàng, đoạn đường từ Minh Trạch cung ta Ngự Hoa viên, các cung nhân từ xa đến gần đều cảm thấy ảo ma.

Nam nhân tóc tai bù xù, đạo bào phiên dương, tay cầm hộp thức ăn này cùng nam nhân rút kiếm c.h.é.m đầu người rồi lôi t.h.i t.h.ể vứt ra ngoài trong đêm sấm sét là cùng một người sao?

Cao Tấn đi chừng vài chục bước, đại khái không nghe thấy thanh âm bước chân theo sau, còn đặc biệt dừng lại chờ Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh thấy thế, chạy chậm đuổi theo, Cao Tấn nghe tiếng bước chân nàng mới tiếp tục đi.

[ không phải là hắn lo lắng ta xảy ra chuyện mới ra ngoài tìm ta chứ? ]

[ Cao Tấn a Cao Tấn, ngươi không bình thường. ]

[ vô duyên vô cớ, sao lại đối tốt với một tiểu thái giám như vậy? ]

[ không phải là có cái yêu thích đặc thù gì tiềm ẩn chứ... ]

Cao Tấn đi phía trước, thân thể hơi nghiêng một chút không dễ phát hiện, quay đầu quát:

"Đi nhanh lên."

Tạ Khuynh đang phát tán tư duy thì bị cắt ngang, tiếc nuối chạy theo.

Sau khi trở lại Minh Trạch cung, Tạ Khuynh bày đồ ăn trong hộp ra, tiếp tục phong cách ăn cơm hôm qua -- nàng ăn trước một nửa, nửa còn lại cho Cao Tấn.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu