Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 256: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Người đó như là chột dạ, sau khi đối diện với Tạ Khuynh liền dời mắt, lùi mình nấp sau gốc cây.

Tạ Khuynh dùng mũi chân đá đá TL Kỳ đang mặc sức tưởng tượng, hỏi:

"Đó là ai a?"

TL Kỳ nhìn theo phương hướng Tạ Khuynh chỉ, ánh mắt khẽ động, lúc quay đầu lại đã khôi phục thần sắc bình thường, trả lời:

"Lý tam nhi a. Gia hỏa cước trình tốc hành của tam thập lục doanh, ngươi không nhớ sao?"

Mặt Tạ Khuynh tràn đầy nghi hoặc, nàng thật sự không nhớ tam thập lục doanh có ai là cước trình tốc hành Lý tam nhi. Nhưng đã hơn hai năm rồi nàng không hồi doanh trại, không quen biết vài người cũng là bình thường, không tiếp tục truy cứu nữa.

Tạ Khuynh uống nước xong, không biết sao bị hai hòn đá nhỏ ở hai nơi cách đó không xa hấp dẫn. Nàng cứ cảm thấy hai hòn đá đó giống nàng cùng Cao Tấn.

Đang thất thần, bỗng nhiên nghe thấy xe ngựa đằng sau truyền đến tiếng hét:

"Mang đi mang đi. Cái thứ quỷ yêu gì cũng dám mang tới cho ta ăn."

Tạ Khuynh nhìn theo thanh âm đó, nàng còn chưa hỏi TL Kỳ đã chủ động nói:
TruyenLau.com
"Ài, đều cùng một phụ thân sinh, sao lại khác biệt lớn như vậy chứ? Ngươi thì quá qua loa, vị tiểu thư kia lại quá chấp nhặt."

Trả lời kịp phản ứng, hỏi:

"Tạ Nhiễm sao?" Đọc truyện tại TruyenLau.com

TL Kỳ gật đầu:

"Nhưng không sao. Dọc đường việc này xảy ra nhiều lần rồi, nếu không phải nể mặt mũi Tướng quân thì ta đã đánh nàng."

Đang nói chuyện, cửa sổ xe ngựa kìa liền bay ra một cái bát, canh nấm tuyết văng đầy đất, sau đó truyền đến tiếng nha hoàn kêu khóc.
TruyenLau
Tiểu nha hoàn hầu hạ Tạ Khuynh trên xe ngựa vội vàng chạy tới sau cửa sổ xe, khẩn trương nhìn vào trong. TL Kỳ nói:

"Hầu hạ nhị tiểu thư là tỷ tỷ của nàng. Hai tỷ muội trong nhà chịu tai ương nên ta mua về. Vốn là nàng phục vụ xe phía sau, bị nhị tiểu thư đuổi nên tỷ tỷ nàng mới đổi."

Chốc lát sau Tạ Khuynh mới phản ứng lại là TL Kỳ đang nói tỷ tỷ của tiểu nha hoàn.

Màn xe ngựa được nâng lên, từ bên trong bước ra một nữ tử giống Tạ Khuynh bảy tám phần, chính là Tạ Nhiễm vừa quậy cho Tạ gia người ngã ngựa đổ.

Dù dung mạo Tạ Khuynh và Tạ Nhiễm có giống thì khí chất vẫn khác hoàn toàn. Giữa lông mày Tạ Khuynh là anh khí, đến mức Khương ma ma phải cạo cho lông mày nàng mảnh đi, tăng sự ôn nhu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lúc này mặt Tạ Nhiễm toàn là phẫn nộ, lông mày nhíu chặt, đẹp thì có đẹp, nhưng khó nén điêu ngoa.

Nàng đỡ vách xe, đứng trên xe muốn xuống nhưng lại không có mã ghế, tức giận không thôi, nói với tiểu nha hoàn đứng bên cạnh xe ngựa:

"Cái thứ ngu xuẩn mắt mù, không nhìn thấy bản tiểu thư muốn xuống xe sao?"

Lúc này tiểu nha hoàn mới vội vàng hoảng loạn đi đến sau xe lấy mã ghế, sau khi đặt vững vàng mới hoảng loạn dìu Tạ Nhiễm xuống.

Sau khi xuống xe Tạ Nhiễm nhìn xung quanh một vòng, lông mày nhíu chặt, hiển nhiên không vừa lòng với hoàn cảnh xung quanh. Đương nhiên nàng cũng nhìn thấy Tạ Khuynh đang ngồi nghỉ trên tảng đá đằng kia. Tạ Nhiễm ngũ vị tạp trần, dù không vui vẻ gì cũng cố đi tới trước mặt Tạ Khuynh, thấp giọng hỏi:

"Ngươi tỉnh rồi."

Tạ Khuynh nhẹ gật đầu, để nàng sang bên cạnh ngồi. Tạ Nhiễm nhìn thoáng qua tảng đá xấu xỉ có chút rêu phong, yếu ớt nói:

"Làm sao mà ngồi đây. Ê, tiểu nha đầu, chuyển cái ghế dựa tới đây cho ta."

Tiểu nha đầu có chút khó xử:

"Nhị tiểu thư, không có ghế dựa. Ghế gấp nhỏ có được không ạ."

Tạ Nhiễm miễn cưỡng phất phất tay, giọng nói không kiên nhẫn:

"Tùy tiện đi. Trông cậy gì vào ngươi."

Tiểu nha đầu hổ thẹn cúi mặt đi tới sau xe ngựa lấy ghế, sợ Tạ Nhiễm chê bẩn, còn lấy ống tay áo lau lau. Lúc này Tạ Nhiễm mới kiêu căng ngồi xuống, bắt đầu xem xét bụi bẩn dính vào váy áo cùng giày thêu.

Tạ Khuynh nhìn nàng như vậy, vốn là không để ý tới, dù sao cũng sắp đến biên quan, nơi đó sẽ dạy nàng làm người, lại không khỏi nhớ tới nhắc nhở của Thái thị. Tạ Khuynh cảm thấy xuất phát từ một mảnh khổ tâm của Thái thị đối với nữ nhi, nàng vẫn nên nhắc nhở Tạ Nhiễm một chút, mở lời hỏi nàng:

"Ngươi hồi kinh một mình sao?"

Tạ Nhiễm nhìn xung quanh một chút, giống như sợ người khác nghe thấy, không tình nguyện gật đầu nhẹ với Tạ Khuynh. Lúc rời kinh mẫu thân đã dặn nàng phải kiềm chế tính tình cho mềm mỏng chút, Tạ Khuynh dù thô lỗ nhưng tâm tính chính trực sẽ không khi dễ nàng, bảo nàng gặp chuyện cứ tìm Tạ Khuynh, kiểu gì Tạ Khuynh cũng sẽ thay nàng giải quyết vân vân.

Nhưng Tạ Khuynh không nói cái hay chỉ nói cái dở, Tạ Nhiễm cũng không dễ chịu.

Mấy chuyện như nàng bỏ trốn cùng cầm sư, Tạ Khuynh tốt nhất là đừng có nhắc lại.

Tạ Khuynh cũng không phải người không biết điều, nhìn biểu tình của nàng liền biết nhất định đã chia tay với vị cầm sư kia.

Lão Tạ nói sở dĩ tìm Tạ Nhiễm thời gian dài như vậy mà không được, là vì Thái thị không nỡ cho nữ nhi chịu khổ, dù bỏ trốn cũng không thiếu ăn thiếu mặc bao giờ. Trong tay Tạ Nhiễm có bạc, ngày tháng trôi qua tiêu d.a.o tự tại, vui đến quên trời đất.

Mê Truyện Dịch



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu