Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 463: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Nếu nương nương từng trúng độc, bây giờ chủ mạch không lưu lại độc tố, đó chính là khỏe mạnh, nhưng phương thuốc sẽ kê hòa hoãn chút, tốn nhiều thời gian hơn." Thái y đáp.

"Tốn nhiều thời gian cũng không sao, hòa hoãn chút là tốt nhất, tất cả lấy thân thể của Hoàng hậu nương nương làm trọng."

Cao Tấn nói xong liền xoay người đi vào nội điện, hai Thái y hành lễ nói:

"Vâng, cẩn tuân phân phó của Bệ hạ."

**

Cao Tấn vào nội điện, Tạ Khuynh đang bọc một tấm chăn mỏng trên người, nghe Khương ma ma cằn nhằn.

Phúc Như quỳ gối bên cạnh, ủy khuất cúi đầu không dám nói lời nào.

Mê Truyện Dịch

"Khụ khụ."

Cao Tấn ho khan hai tiếng thu hút sự chú ý. Tạ Khuynh trông thấy Cao Tấn quả thực như thấy cứu tinh, ngũ quan đều hoạt động cố gắng ra hiệu với Cao Tấn:

[ mau tới cứu ta! ]
Nguồn copy từ TruyenLau.com
[ ta sắp bị Khương ma ma cằn nhằn tới chết. ]

[ còn có Phúc Như nữa, đừng bắt nàng quỳ, nàng oan uổng, đáng thương quá. ]

Khương ma ma đi tới thỉnh an Cao Tấn:

"Tham kiến Bệ hạ." TruyenLau

Cao Tấn hiểu dụng tâm lương khổ của Khương ma ma, đến hắn còn muốn mắng Tạ Khuynh.

Nhưng ngẫm lại thì, đây là nữ nhân của hắn, sao mà nỡ.

"Tất cả lui xuống đi." Cao Tấn nói.

Khương ma ma không dám cãi, gọi Phúc Như đang quỳ đến tê chân rời khỏi tẩm điện. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Hai người vừa đi, Tạ Khuynh liền lớn lối vung tấm chăn ra, chụp lấy cái quạt tròn trên gối đầu quạt một trận, lẩm bẩm:

"Nóng c.h.ế.t rồi! Mùa hè bắt ta đắp chăn, Khương ma ma thật sự là càng ngày càng ác."

Cao Tấn đoạt lấy cây quạt, gõ vào đầu nàng:

"Mùa hè ai cho nàng uống đá như uống trà? Đau bụng tiêu chảy thì ai chịu đây? Còn không biết xấu hổ trách Khương ma ma."

Tạ Khuynh xoa đầu, cũng rất buồn bực:

"Thật sự là kỳ quái, trước kia ta uống liên tiếp mười bát cũng không sao, hôm nay mới uống... Bốn bát! Mới bốn bát!"

Tạ Khuynh không hề nói quá, từ nhỏ tố chất thân thể nàng đã phi thường khỏe mạnh, cường tráng như trâu vậy. Đừng nói mùa hè uống mấy bát nước đá, giữa mùa đông nhai tuyết cũng chả sao nữa là, hôm nay thật sự là gặp quỷ rồi.

Cao Tấn chưa nghe tới câu giữa mùa đông nhai băng uống tuyết, chỉ câu uống liên tục bốn bát nước đá của nàng đã khiến hắn muốn lấy quạt tròn gõ đầu nàng lần nữa.

Tạ Khuynh bị đánh lần thứ nhất là do chủ quan, lần thứ hai là do choáng váng, dứt khoát đoạt lấy quạt tròn trong tay Cao Tấn, linh hoạt trở mình, rời xa tên nam nhân nguy hiểm này.

"Thái y hỏi ta nàng có từng trúng độc không, trả lời đi nàng có từng trúng không hả?"

Cao Tấn ngẫm lại vẫn thấy không yên tâm, sợ Tạ Khuynh giấu diếm không nói với Thái y.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh mạnh mẽ quạt hai cái, nói:

"Đương nhiên không có. Ta chưa hề trúng độc, có gì mà phải giấu?"

Cao Tấn ngồi xuống mép giường, nói:

"Thái y nói ẩn mạch nàng khác với người thường, nên mới hoài nghi."

Tạ Khuynh rất tự tin:

"Dù sao ta chưa từng trúng độc, ẩn mạch khác với người thường... Nói không chừng là gân mạch quý hiếm, kỳ tài luyện võ đó."

Cao Tấn cười lạnh nắm lấy mắt cá chân nàng, kéo nàng vào lòng, tự tay bắt mạch. Mặc dù hắn không biết y thuật nhưng người tập võ có thể dựa theo khí tức trong kinh mạch thông thuận hay không để phán đoán thân thể đối phương khỏe mạnh hay bệnh tật.

Tạ Khuynh nằm trên giường, yên lặng chờ Cao Tấn dò xét gân mạch, đến khi hắn buông ra mới hỏi:

"Cao thần y, thân thể nô gia vẫn còn tốt chứ?"

Cao Tấn không phát hiện chân khí trong cơ thể Tạ Khuynh có chút cản trở nào, lại thấy nàng không an phận sao có thể bỏ qua, nhào tới dạy dỗ một phen. Cuối cùng tiếc nuối nằm sấp trên người Tạ Khuynh thở dài:

"Nghe nói nàng nôn khan không ngừng, ta còn tưởng nàng mang thai."

Tạ Khuynh nhịn không được cười ra tiếng:

"Sao ngươi nghĩ giống Khương ma ma thế?"

Cao Tấn bấm một cái lên lưng nàng, cảnh cáo:

"Ta nói thật đó."

Tạ Khuynh ôm lấy Cao Tấn, khẽ vuốt lưng hắn, hỏi:

"Ngươi rất muốn ta mang thai sao?"

Cao Tấn trầm mặc trong chốc lát rồi nói:

"Khẳng định là muốn. Tính tình nàng hoang dã như vậy, có hài tử trói buộc thì tốt biết bao nhiêu."

Nói đến đây Cao Tấn dừng một chút:

"Bất quá loại chuyện như mang thai không thể nóng vội được, phải thuận theo tự nhiên. Ta tin tưởng chỉ cần siêng năng cày cấy không ngừng, sẽ có một ngày ông trời nhìn thấy mồ hôi công sức của ta. Ta không vội."

Đột nhiên hắn quay xe, Tạ Khuynh khô cạn hạn hán lời.

"Đúng rồi, nói với nàng một chuyện."

Ngay lúc Tạ Khuynh định đẩy ai kia cứ nằm mãi trên người mình ra thì hắn thông minh chuyển chủ đề. Tạ Khuynh tạm ngưng không đẩy nữa, hỏi:

"Cái gì?"

Cao Tấn nói:

"Lão Hãn vương Bắc Liêu c.h.ế.t rồi."

Cái này cũng không làm Tạ Khuynh bất ngờ lắm. Vì năm ngoái lúc nàng và Cao Tấn đi cứu Cao Nguyệt, lão Hãn vương đã có dáng vẻ bước một chân vào quan tài. Giờ lão c.h.ế.t thì quá bình thường chả có gì mới mẻ, Tạ Khuynh hiếu kỳ cái khác:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu