Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 483: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Đợi đến khi cái nóng mùa hè qua đi, ngày thứ hai lập thu, Sóc vương điện hạ bị nhốt trong thiên lao tròn hai tháng rốt cuộc bị đẩy lên pháp trường.

Cao Du mặc áo tù, hai tháng giam giữ khiến hắn triệt để mất hy vọng.

Hắn tóc tai bù xù bị lôi khỏi xe tù, quỳ gối lên pháp trường. Trước khi hành hình bầu trời u ám, phảng phất như tương lai của hắn.

Giám trảm quan sai người tuyên đọc hình phạt của hắn, lệnh thiêm rơi xuống đất, đao phủ bước lên đài cao, trong tay cầm lưỡi đao sắc bén lóe lên ánh sáng rét lạnh.

Dân chúng vây xem đua nhau chen lên trước, trông thấy tội phạm gϊếŧ người trẻ tuổi như vậy, nổi lên từng cơn sóng ồn ào thảo luận.

Đúng lúc này, từ trong dân chúng nhảy ra mười người áo đen, mục tiêu là Cao Nguyệt sắp bị c.h.é.m đầu trên đài, bọn hắn muốn cướp tù.

Giám trảm quan không ngờ sẽ có người cướp tù, lập tức điều động quan binh tới ngăn cản. Nhưng thân thủ mười người áo đen kia vô cùng mạnh mẽ, quan binh xung quanh không phải đối thủ. Đánh được một lúc, Cao Du đã bị bọn hắn đẩy lên lưng ngựa đã sớm chuẩn bị.

Mặc dù xung quanh đài giám trảm có quan binh nhưng loại chuyện cướp tù này đâu phải thường gặp, bọn quan binh ứng phó lộn xộn, những người cướp tù kia lại hành động nhanh chóng, rất nhanh đã cướp Cao Nguyệt khỏi pháp trường.

**

Cao Tấn bước ra từ nội các, chuẩn bị đi Khôn Nguyên cung tìm Tạ Khuynh cùng nhau dùng cơm trưa. Dạo này trong triều bận quá, dù cả hai đều ở hoàng cung thì thời gian gặp mặt mỗi ngày cũng không được bao nhiêu.

Dù Tạ Khuynh không nói không nhưng Cao Tấn vẫn biết nàng không vui.

Bước vào Khôn Nguyên cung yên tĩnh, Cao Tấn hỏi cung nhân:

"Hoàng hậu đâu?"

Vì để một ngày trôi qua không nhàm chán, Tạ Khuynh luôn tìm chuyện gì đó để làm. Thấy trong cung yên tĩnh như vậy, Cao Tấn nghĩ là nàng đã trốn đi chơi rồi.

"Hồi Bệ hạ, nương nương đang nghỉ trưa." Cung nhân trả lời.

Cao Tấn nhìn lên trời, còn chưa tới buổi trưa, cơm trưa vẫn chưa ăn, sao lại đi nghỉ rồi.

Nhớ lại hình như khoảng thời gian này Tạ Khuynh ngủ rất nhiều, nếu buổi tối hắn tới trễ, cơ hồ nàng đều ngủ gật dưới ánh đèn chờ hắn, không còn dáng vẻ tràn đầy tinh thần như trước.

Vì vậy Cao Tấn đã từng lo lắng, không biết có phải Tạ Khuynh bị bệnh gì đó rồi không, nhưng Thái y được mời tới bắt mạch lại nói nàng không sao. Càng nghĩ Cao Tấn càng cảm thấy rất có thể là do Tạ Khuynh u uất.

Một người tự do đã quen, giờ lại bị hắn nhốt trong lồng giam tơ vàng. Ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, chỉ cần còn ngồi trên Hậu vị thì không thể đi đâu được. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Cao Tấn cũng là vì không muốn một mình đi hết cuộc đời dài dằng dặc này, mới trăm phương ngàn kế giữ Tạ Khuynh lại bên cạnh. Là hắn ích kỷ. Lúc ấy hắn chỉ nghĩ rằng nếu có Tạ Khuynh bên cạnh, hắn sẽ có thể không oán không hối mà cam tâm tình nguyện ở lại hoàng cung. Hắn muốn Tạ Khuynh ở lại đây, bên hắn cả đời. Tạ Khuynh cũng thật sự ở lại. Nhưng nàng có vui sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thật hiển nhiên, không.

Trong cái lồng giam ấy lại có thêm một người. Lúc Tạ Khuynh đáp ứng thỉnh cầu của Cao Tấn, lấy thân phận Hoàng hậu ở lại bên cạnh hắn, từ nay về sau núi cao sông dài, biển rộng mây trôi ngoài kia đã không còn quan hệ gì với nàng nữa.

Cao Tấn vào tẩm điện, thấy Khương ma ma đang đứng canh ngoài cửa. Cao Tấn bảo bà đi chuẩn bị cơm trưa, còn mình thì bước vào tẩm điện, cách tấm bình phong hắn đã trông thấy Tạ Khuynh nằm nghiêng nhắm nghiền mắt. Website TruyenLau.com

Cao Tấn tới gần nhìn nàng một hồi, cho là với tính cảnh giác của Tạ Khuynh thì dù trong lúc ngủ mơ nàng cũng sẽ phát hiện có người bên cạnh. Vậy mà hôm nay Tạ Khuynh không có bất kỳ phản ứng gì, đôi mắt nhắm chặt, hít thở sâu đều đều, trong lòng cũng yên tĩnh, hoàn toàn là dáng vẻ ngủ say.

Ngồi xuống mép giường, Cao Tấn cúi người hôn một cái lên mặt Tạ Khuynh, thì thầm vào tai nàng:

"Còn chưa ăn cơm, đừng ngủ."

Tạ Khuynh không phát giác gì, Cao Tấn lại gọi:

"Tạ Khuynh?" Đọc truyện tại TruyenLau.com

Vẫn không có phản ứng, Cao Tấn hoảng hốt, vỗ nhẹ lên người nàng mấy cái. Tạ Khuynh bỗng nhúc nhích, như mới bị đánh thức, mở mắt nhìn chằm chằm Cao Tấn giây lát mới phản ứng lại được:

"Ngươi tới khi nào vậy?"

Tạ Khuynh mơ hồ dụi dụi mắt hỏi, muốn ngồi dậy lại bị Cao Tấn ấn xuống tiếp tục nằm. Tạ Khuynh không hiểu:

Mê Truyện Dịch

"Sao vậy?"

Cao Tấn sờ từ cổ đến cánh tay nàng, quan tâm hỏi:

"Nàng có cảm thấy chỗ nào không thoái mái không?"

Tạ Khuynh không hiểu chuyện gì:

"Không có."

Cao Tấn không tin, tiếp tục tự mình kiểm tra, Tạ Khuynh bị hắn lật tới lật lui mất hết kiên nhẫn:

"Ai nha, ngươi làm gì vậy. Gần đây ta chỉ ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, cũng đâu có bị thương gì, sao lại có chỗ nào không thoải mái được?"

Tạ Khuynh nói xong, Cao Tấn vẫn không yên lòng. Tạ Khuynh bất đắc dĩ nằm đơ ra cho hắn kiểm tra cho đã rồi tự mình ngưng. Quả nhiên Cao Tấn không thu được gì.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu