Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 194: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Trừ bầu trời đầy sao đếm mãi không hết ra, chỉ còn thanh âm con muỗi đuổi hoài không đi vo ve vo ve mãi không ngừng.

"Tối hôm qua ta trở về bằng cách nào?"

Khương ma ma nói:

"Bệ hạ ôm nương nương về. Bệ hạ còn tự mình thay nương nương lau người đổi y phục nữa đó."

Tạ Khuynh theo bản năng cúi đầu nhìn áo ngủ trên người, thế mà lại là Cao Tấn mặc cho.

Nói cách khác, đêm qua nàng say, nhưng Cao Tấn thì không!

Không những không say, mà còn vô cùng tỉnh táo!

Làm sao có thể?

Tửu lượng của Tạ Khuynh là số một số hai trong quân.

Mùa đông ở biên quan đặc biệt lạnh, có đôi khi mặc nhiều quần áo bông cũng không ăn thua, lão Tạ liền để nàng uống vài ngụm rượu ấm bụng. Sau này nàng trưởng thành, lão Tạ cảm thấy nữ nhi nếu tửu lượng không tốt ở bên ngoài dễ bị thiệt thòi, thế là cố ý rèn luyện Tạ Khuynh. Dần dần tửu lượng lợi hại lên, nàng đã từng uống gục người của hai bàn tiệc.

Nàng biết Cao Tấn tửu lượng tốt, nhưng không ngờ tốt đến mức này.

Lão Tạ từng nói, nàng uống say vào sẽ cười ngây ngô nói lảm nhảm, ai nói chuyện gì nàng cũng đáp đôi câu. Vậy tối hôm qua nàng uống say, có nói hưu nói vượn gì với Cao Tấn không?

Tạ Khuynh cố gắng hồi tưởng lại sự tình xảy ra trên nóc Minh Trạch cung tối qua, nhưng mà thực sự trừ tiếng muỗi ra cái gì cũng không nhớ nổi.

[ xong đời rồi ]

[ thói quen say rượu mất trí thật đúng là con mẹ nó sầu! ] TruyenLau.com

Cao Tấn vừa tới gần Ngưng Huy cung đã nghe thấy tiếng lòng Tạ Khuynh gào thét.

[ aaaaaaa. Rốt cuộc ta có nói lung tung cái gì hay không? ]

[ vạn nhất lỡ nói ra thì không phải toang thật rồi sao? ]

Thời điểm Tạ Khuynh vươn hai tay siết chặt giữa không trung, bên ngoài truyền tới thanh âm cung nhân:
Website TruyenLau.com
"Bệ hạ giá lâm."

Cả người Tạ Khuynh như lò xo b.ắ.n ngược về. Nhưng không nắm giữ tốt lực đạo và phương hướng, cái ót đập một tiếng 'cốp' vào khung cửa sổ.

Không rảnh xoa ót, Tạ Khuynh vội vàng hấp tấp đắp chăn lên người, khoát khoát tay với Khương ma ma đang mặt đầy lo lo lắng, để bà lui ra.

Khương ma ma đang muốn nhìn cái ót nương nương xem có bị sưng hay không, hiện tại cũng chỉ có thể lĩnh mệnh.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bà đi tới cửa điện vừa lúc Cao Tấn bước vào, cuống quít hành lễ:

"Tham kiến Bệ hạ."

Cao Tấn nâng tay:

"Miễn lễ. Khương ma ma, Quý phi tỉnh rồi sao?"

Khương ma ma nhìn sang Tạ Khuynh đang nhắm mắt nằm yên, có chút không biết phải nói thế nào.

"Ây....."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nói 'chưa tỉnh' là bà khi quân, mà nói 'tỉnh' là nương nương khi quân. Khương ma ma thật khó xử.

Cao Tấn không chút biến sắc khoát khoát tay:

"Được rồi, ma ma đi hâm nóng canh giải rượu, trẫm tự tới xem Quý phi."

Khương ma ma như được đại xá: "Vâng, nô tỳ đi ngay."

Nhìn Khương ma ma rời đi rồi, Cao Tấn mới vào nội điện, ngồi bên mép giường nhìn Tạ Khuynh giả vờ ngủ.

[ mẹ nó sao ta lại nằm xuống? ]

[ chột dạ cũng đâu cần như vậy ]

[ lại nói, những lời thốt ra sau khi uống say đều là mê sảng ]

[ ai có thể so đo với một con ma men ]

[ ừm, không sao không sao cả ]

[ ta là người có chừng mực, dù có uống say khẳng định cũng biết cái gì nên nói cái gì không nên nói ]

[ đúng, không sai, chính là như vậy ]

Cao Tấn khoanh tay trước ngực, dù bận vẫn ung dung nhìn nữ nhân như tử thi trước mắt, khoan hãy nói cái khác, bản lĩnh giả bộ ngủ này cùng với những bản lĩnh bậy bạ khác của nàng đúng là không phân cao thấp.

Mê Truyện Dịch

Khương ma ma trở lại, bưng tới canh giải rượu còn khói nóng, Cao Tấn đưa tay nhận lấy, nói:

"Để trẫm, ngươi ra ngoài đi."

"Vâng."

Khương ma ma nhìn sang Tạ Khuynh còn đang giả vờ ngủ, trong lòng thần cầu nguyện nương nương đừng giả bộ quá mức, đến lúc đó sẽ xấu hổ lắm.

[ Khương ma ma đưa canh giải rượu tới ]

[ cũng đến lúc ta nên 'tỉnh' lại rồi nhỉ ]

[ chờ ta giả vờ.....ứm? ]

Cảm xúc ấm áp ướŧ áŧ chạm vào môi, đôi môi đóng chặt cứ như vậy bị người nào đó cạy mở, sau đó canh nóng theo môi lưỡi của hắn liên tục không ngừng chảy vào miệng Tạ Khuynh.

Làm sao còn nhớ giả vờ giả vịt gì được nữa, đôi mắt Tạ Khuynh mở to, trừng như hai cái chuông đồng. Bởi vì chấn kinh quá độ, nuốt không kịp, bị sặc!

"Khụ khụ khụ."

Tạ Khuynh đem canh còn trong miệng nuốt hết sau đó điên cuồng ho khan, Cao Tấn vẻ mặt đạm nhiên vỗ lưng nhuận khí cho nàng.

[ ai nha má ơi, sặc c.h.ế.t ta ]

[ cẩu tử muốn gϊếŧ người diệt khẩu phải không? ]

Cao Tấn thấy nàng đỡ hơn rồi, lại muốn đút tiếp. Tạ Khuynh đè cổ tay hắn lại, không nói hai lời cướp lấy chén canh giải rượu trong tay hắn uống ừng ực, hai ba cái liền sạch bách, phút cuối còn tặng thêm một cú ợ no nê.

"Haz."

Cao Tấn thở dài một tiếng như có điều tiếc nuối, lấy chén không trong tay Tạ Khuynh đặt lên tủ cạnh mép giường, dùng tay áo của long bào lau chút nước canh đọng trên khóe miệng Tạ Khuynh.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu