Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 260: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tô Biệt Hạc cúi đầu không nói, lại nghe phía sau truyền đến một giọng nói:

"Chúng ta có là người Nam Cương đi nữa thì ở Lễ triều cũng quy quy củ củ, chưa bao giờ làm mấy việc thương nước hại dân."

Tạ Khuynh xoay người, thấy TL Kỳ đi tới. Hắn dừng lại trước mặt Tạ Khuynh, lại nói:

"Ta ở Võ Uy quân tận tâm tận lực, không dám nói lập công, nhưng cũng được xem là vì Tướng quân mà bày mưu tính kế, đối với Tướng quân cùng người Tạ gia không có nửa phần hãm hại."

"Ta chưa nói ngươi hãm hại ai, vội vã giải thích cái gì? Nếu ngươi có dị tâm, chẳng lẽ nhiều năm như vậy phụ thân không phát hiện?" Tạ Khuynh không cao hứng đáp.

TL Kỳ nhẹ nhàng thở ra:

"Ngươi biết là tốt." Bỗng nhiên cười, nói với Tạ Khuynh:

"Những chuyện này ngươi đoán được cũng hay, dù sao ta định tới biên quan sẽ nói hết với ngươi. Giờ tốt rồi, không cần ta phí nhiều miệng lưỡi."

"Nghỉ ngơi đủ chưa? Có thể lên đường." TL Kỳ nói, liền kéo tay Tạ Khuynh đi về hướng đội kỵ mã.

Tô Biệt Hạc nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang dính cùng một chỗ, bất đắc dĩ thở dài, như muốn nói cái gì, cuối cùng lại chọn im lặng.

Tạ Khuynh bị TL Kỳ kéo đi hai bước liền rút tay ra. TL Kỳ không hiểu quay lại nhìn nàng:

"Sao vậy?" TruyenLau

Tạ Khuynh trầm mặc một lát, ngẩng đầu nhìn bọn họ, nói:

"Các ngươi đi trước đi. Ta muốn hồi cung."

TL Kỳ cùng Tô Biệt Hạc chấn kinh nhìn nhau. Nụ cười trên mặt TL Kỳ không giữ được nữa, hắn nhíu mày hỏi:

"Ngươi nói cái gì? Ngươi, ngươi muốn trở về?"

Tạ Khuynh xưa nay luôn hiểu rõ mình muốn làm gì, chuyện đã quyết sẽ không hối hận. Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Cổ độc của Cao Tấn chưa khỏi, thần trí tựa hồ thất thường, ta nhất định phải quay về xem sao." Tạ Khuynh nói.

TL Kỳ tức khắc hoảng hốt, nói:

"Hắn đã dùng giải dược, lại có lão Vu sư Nam Cương ta cùng Tướng quân ở kinh thành che chở. Ngươi về làm gì chứ? Ta cùng Tướng quân phí sức chín trâu hai hổ mới mang ngươi xuất cung. Sớm biết ngươi không muốn đi, chúng ta hà tất phải lao lực như thế!"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mê Truyện Dịch

"Ai nói ta không muốn đi?"

TL Kỳ không hiểu:

"Vậy tại sao ngươi lại muốn trở về? Ngươi lấy thân phận gì trở về? Tạ Quý phi đã 'chết'. Dù ngươi trở về cũng không còn là Quý phi của hắn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh giải thích:

"Ta không phải muốn tiếp tục làm Quý phi. Ta chỉ đi xác nhận tình huống của hắn, chờ hắn thoát ly hiểm cảnh, tự ta sẽ hồi biên quan."

Cảm xúc TL Kỳ dần dần nóng nảy, lôi léo Tạ Khuynh không cho nàng đi:

"Tạ Khuynh! Cao Tấn không phải cừu non. Hắn biết hắn đang làm gì. Nếu hắn đã quyết định đi bước này thì nhất định đã có sách lược vẹn toàn để ứng đối. Hắn đem toàn bộ binh lực kinh thành giao cho Tạ Tướng quân rồi, có Tướng quân che chở hắn sẽ không có việc gì. Ngươi cần gì phải đi mạo hiểm?"

"Ngươi đã dùng thân phận Tạ Nhiễm c.h.ế.t một lần, chẳng lẽ ngươi muốn dùng thân phận Tạ Khuynh c.h.ế.t lần nữa sao?"

Những đạo lý này Tạ Khuynh biết, nhưng nàng vẫn kiên trì:

"Ta không cần thân phận Tạ Khuynh, thậm chí sẽ không lộ diện. Ta chỉ đứng ở trong tối nhìn thôi, chờ hắn bình yên vô sự ta sẽ lập tức hồi biên quan."

Nói xong, Tạ Khuynh thoát khỏi kiềm chế của TL Kỳ, trở lại độ kỵ mã chọn một con ngựa dự bị phiêu phì thể tráng, tròng yên ngựa lên, để tiểu nha đầu treo mấy túi nước vào, liền muốn lên ngựa.

TL Kỳ từ trong rừng cây đi ra, thấy Tạ Khuynh chuẩn bị sẵn sàng muốn đi, gấp rút hạ lệnh:

"Ngăn nàng ấy lại! Đừng để nàng ấy đi!"

Người trong đội kỵ mã hai mặt nhìn nhau, không biết làm sao. Nhưng thấy TL Kỳ không giống đang đùa, vội vàng nghe lệnh vây quanh Tạ Khuynh. Nhưng bon họ cũng không phải thật sự muốn động thủ với Tạ Khuynh, dù vây quanh thì đội hình cũng rất lỏng lẻo. Tạ Khuynh nhanh chóng quyết định, xoay người lên ngựa, trước khi TL Kỳ đuổi tới vung roi giục ngựa, chọn chỗ phòng thủ yếu nhất xông ra ngoài.

TL Kỳ thấy không ngăn được người, nôn nóng lôi một con ngựa từ sau đội kỵ mã, yên ngựa cũng không đeo liền đuổi theo.

Tạ Nhiễm đang giận dỗi trong xe ngựa, vẫn chờ những người bên ngoài phát hiện ra tới dỗ dành nàng, nghe thấy bên ngoài rối loạn, xốc cửa sổ xe lên nhìn, vừa vặn trông thấy khung cảnh Tạ Khuynh cưỡi ngựa rời đi, TL Kỳ vội vàng đuổi theo.

Sao vậy?

Tạ Nhiễm bị lòng hiếu kì thôi thúc, xuống xe ngựa hỏi chuyện gì xảy ra, những người khác cũng không biết tại sao, chuyện xảy ra quá đột ngột.

Khoảng nửa canh giờ sau, TL Kỳ quay về một mình.

Đại Mao tiến lên hỏi:

"Lão đại đâu?"

TL Kỳ thở dài một tiếng:

"Nàng có việc khác phải làm, chúng ta hồi biên quan trước."

"A? Nàng vừa tỉnh lại, có chuyện gì làm?" Đại Mao nghĩ mãi không ra.

TL Kỳ lại không muốn nhiều lời thêm nữa, trực tiếp hạ lệnh chỉnh đốn đội ngũ, tiếp tục đi về hướng biên quan.

Tạ Nhiễm nghe đến đó, nhô đầu ra khỏi cửa sổ xe, hỏi:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu