Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 246: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Khuynh nhìn hắn, ấn tượng lúc trước của nàng về Cao Tấn, ở đêm nay, ngay trong khắc này, triệt để đảo điên.

Người sống trên đời, ai cũng không dễ dàng, mang theo một thân đầy sẹo tự cho là không ai thấy, một mình chữa thương, một mình đối mặt, một mình đứng lên.

Mặc kệ là ngành nghề gì, người có thể một mình cố gắng đều rất đáng kính.

Tạ Khuynh bội phục vị biểu tỷ này từ tận đáy lòng, gần bùn mà không bẩn, gặp tai họa ngập đầu không hề nhận mệnh còn lội ngược dòng, tự gầy dựng một phen sự nghiệp.

"Nguyên nương tỷ tỷ thật làm người ta kính nể." Tạ Khuynh đánh giá chân thành.

Cao Tấn nghe được tựa hồ rất vui mừng.

Nàng so với mấy người tận mắt nhìn thấy Nguyên nương lớn lên càng bao dung hơn. Có những người cổ hủ, không trải qua nỗi đau khổ của Cố gia, thượng đẳng bày tỏ cái mà bọn họ gọi là đạo đức, phê bình lựa chọn mà người khác đưa ra trong tuyệt cảnh. Nhưng nếu vươn tay cầu những người đó giúp đỡ, bọn họ sẽ dùng hết cớ này đến cớ khác, ra sức khước từ.

Cao Tấn uống hết chén này tới chén khác. Tạ Khuynh nhìn hắn như vậy, không biết phải làm sao:

[ nhìn hắn thật thương tâm. ]

[ nhưng ta không biết an ủi người khác a. ]

Tạ Khuynh nghĩ đến đó, dứt khoát đè bàn tay đang rót rượu của Cao Tấn xuống. Dưới ánh nhìn chăm chú của hắn, nàng nói một câu:

"... Ta, cùng ngài uống. Không say không về."

Cao Tấn bị phương pháp an ủi này của Tạ Khuynh làm cho buồn cười, đặt chén rượu xuống trêu ghẹo nàng:

"Không say không về? Chậc, ta còn nhớ kỹ lần trước ai kia say đến rối tinh rối mù."

Tạ Khuynh bị ép nhớ tới cái tai nạn xấu hổ kia, nhất thời phẫn nộ, vỗ bàn nói:

"Đó chỉ là một chuyện ngoài ý muốn. Đêm nay tiếp tục, nếu ta còn thua..."

Cao Tấn chợt xích lại gần, hỏi:

"Thua thì thế nào?"

Đối diện với khuôn mặt bỗng nhiên sát lại, nhịp tim Tạ Khuynh đập thật nhanh, không dấu vết lui nhẹ về sau, ánh mắt hốt hoảng, không có chút tự tin:
TruyenLau.com
"Ngài muốn thế nào? Lên núi đao xuống biển lửa, chỉ cần ta làm được ta đều không chối từ."

Cao Tấn trầm ngâm một lát:

"Sinh đứa bé."

Tạ Khuynh hít sâu một hơi, yêu cầu này thật là... Bất ngờ!

Cao Tấn không buông tha, ôm Tạ Khuynh vào lòng: TruyenLau

"Sinh đứa bé với nàng mà nói, còn khó hơn lên núi đao xuống biển lửa sao?"

Tạ Khuynh lấy lại tinh thần, đáp:

"Không khó a. Chẳng qua là cảm thấy, Bệ hạ yêu cầu quá đơn giản rồi." TruyenLau.com

Cao Tấn hừ lạnh:

"Đơn giản? Vậy nàng sinh một đứa cho ta xem xem."

Tạ Khuynh cười ha hả:

"Uống rượu, uống rượu trước."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[ mẹ nó, xém chút đái ra quần. ]

[ muốn nói cái gì là nói vậy hả? ]

[ còn sinh hài tử nữa chứ, lão tử sinh cho ngươi tên nhãi ranh đòi nợ! ]

Cao Tấn nghe vậy, vui vẻ gật đầu, đáp câu:

"Cũng tốt."

Tạ Khuynh nhìn vẻ tươi cười trên mặt hắn, đột nhiên có chút không chắc chắn được câu 'cũng tốt' này là nói hai người tiếp tục uống rượu cũng tốt, hay là sinh cho hắn nhãi ranh đòi nợ cũng tốt.

Tạ Khuynh cùng Cao Tấn uống từ bàn ăn đến bàn trà, lại từ bàn trà uống sang cửa sổ, cuối cùng vì nóng quá mà leo lên nóc nhà.

Hai người ngồi trên nóc Xuân Phong các, nghe loáng thoáng phía dưới truyền đến tiếng sáo trúc đàn hát, hoan thanh tiếu ngữ, ngắm sao mà cười.

Bỗng nhiên, ánh mắt Tạ Khuynh bị một ánh lửa từ phương xa hấp dẫn.

"A? Nơi đó cháy rồi!" Tạ Khuynh lo lắng đứng dậy, ghé vào cửa sổ nhìn kĩ một chút, chỉ vào ánh lửa kia nói.

Mê Truyện Dịch

Cao Tấn nhìn thoáng qua, tựa hồ cũng không thấy hứng thú, Tạ Khuynh thấy hắn bình tĩnh cho là hắn không thấy, hỏi:

"Nhìn thấy sao?"

Cao Tấn uống một hớp rượu, nói:

"Nhìn thấy. Xa như vậy ta cũng không đuổi kịp. Có Thành Phòng doanh mà."

Tạ Khuynh ngẫm lại cũng đúng, khoảng cách từ đây tới chỗ lửa cháy mười dặm có hơn. Chờ hai người chạy tới chắc cũng thành tro rồi. Nghĩ như vậy Tạ Khuynh bất đắc dĩ ngồi xuống, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng nhìn về hướng đám cháy.

"Chỗ kia hình như khá gần Đại Lý tự."

Cao Tấn thuận miệng 'ừm' một cái, Tạ Khuynh hỏi:

"Thật sự là phụ cận Đại Lý tự a?"

"Thiên lao." Cao Tấn công bố đáp án.

Tạ Khuynh sửng sốt: "Trời..."

Nàng đăm chiêu nhìn về ánh lửa, rất nhanh đã bắt được trọng điểm, hỏi Cao Tấn:

"Mấy thủ lĩnh An Cách bộ lạc nhốt ở Thiên lao sao?"

Cao Tấn nhướng mày cười một tiếng, khẽ vuốt cằm.

Phản ứng này, dù không mở miệng Tạ Khuynh cũng hiểu.

Thiên lao cháy, những thủ lĩnh kia sợ là cửu tử nhất sinh.

"Sao ngài không chờ bọn rời khỏi Lễ triều, tới quan ngoại rồi gϊếŧ?"

Coi như Thiên lao cháy, nhưng chung quy người vẫn c.h.ế.t ở đây, nếu Bắc Liêu giữ chặt không thả, cũng là một phiền phức.

Cao Tấn lại nói:

"Bọn hắn dám làm mùng một, sao ta không dám làm mười lăm?"

Dùng một chất tử trước mặt mọi người uy ***** đổi tù binh, chuyện này Bắc Liêu làm đã không đạo nghĩa. Nội các chia làm hai phái đổi tù binh và gϊếŧ tù binh, đã tranh luận nhiều ngày.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu