Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 435: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Bất quá nhìn nàng thế này, biết hay không biết gì cũng như nhau, vẫn đáng yêu như vậy.

Tạ Khuynh nghe không được tiếng lòng Cao Tấn, thế là hắn giơ ngón cái lên với nàng, tán thưởng một tí. Nhìn dáng vẻ đắc ý kia của hắn, Tạ Khuynh thật muốn suốt đêm chạy đi mua đao gϊếŧ người.

Vạn công công thấy Bệ bạ và nương nương nhìn nhau thâm tình, vui mừng nói:

"Bệ hạ oai hùng, nương nương ôn nhu. Thật là một đôi bích nhân."

Tạ Khuynh nhất thời không kịp phòng bị được Vạn công công khen ôn nhu, nàng không biết lão đang nịnh nọt hay đang trào phúng nữa.

Cao Tấn đứng đằng sau hàng rào bằng cẩm thạch nhịn không được cười ha hả.

Tạ Khuynh thật muốn bay qua hàng rào đ.ấ.m hắn một phát, nhưng nàng chưa quên quy củ cấm vượt nóc băng tường trong cung, chỉ có thể để Vạn công công đỡ, bước từng bước lên bậc thang.

Rốt cuộc cũng đi tới trước mặt Cao Tấn. Hắn nhìn thánh chỉ trong tay Tạ Khuynh, che miệng ho khan một tiếng, sau đó như đang chờ Tạ Khuynh hành động.

Tạ Khuynh không hiểu. Vạn công công nhắc nhở:

"Nương nương, nên tạ ơn."

Nhắc nhở xong, Vạn công công sai người lấy đệm mềm ra, quan tâm nói một câu:

"Trời lạnh thế này, đầu gối nương nương quý giá, cẩn thận chút ạ."

[ a, kiểu bảo hộ thái quá quen thuộc này lại tới nữa. ]

Nhưng mà ngoài mặt nàng vẫn phải cảm kích cho sự phục vụ tận tình năm sao của Vạn công công:

"Đa tạ công công."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sau đó Tạ Khuynh quỳ lên đệm mềm, giơ cao thánh chỉ, nói lời cảm ơn khô cằn:

"Thần nữ Tạ Khuynh, khấu tạ quân ân."

Cao Tấn nhịn cười, cúi xuống đỡ Tạ Khuynh dậy, ***** lòng bàn tay nàng, mập mờ nói:

"Bình thân."

Tạ Khuynh cười có lệ, muốn rút tay về nhưng người nào đó không chịu buông, thế là:
TruyenLau
[ ban ngày ban mặt, ngươi không cần thể diện hả? ]

[ buông, ra! ]

Nhưng mà người nào đó giả điếc, không những thế còn nắm chặt hơn, dùng sức kéo Tạ Khuynh vào ngực, trước khi nàng kịp phản ứng lại, hắn ôm thật chặt.

"Tạ Khuynh, ta vui lắm."

Rốt cuộc ta đã có thể quang minh chính đại ôm nàng, không phải dưới danh nghĩa của bất kỳ ai. TruyenLau

Cao Tấn nắm tay Tạ Khuynh vào Minh Trạch cung. Dọc đường có không ít cung nhân tò mò nhìn theo, đều muốn xem thử Hoàng hậu tương lai có dáng dấp thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chưa nhìn còn cảm thấy thần bí, vừa nhìn một cái... Đây không phải là Quý phi nương nương sao?

Hiện giờ đa số người trong cung đều biết trước đó Quý phi nương nương chỉ giả chết, để phối hợp với Bệ hạ diễn một vở kịch diệt trừ phản tặc. Sau đó Quý phi nương nương liền ra khỏi cung, thời gian dài như vậy cũng chưa quay lại, nguyên lai là Bệ hạ chuẩn bị trực tiếp lập Hậu luôn.

Bất quá, có người hiểu chút nội tình lại cảm thấy kỳ quái, vì trước kia không phải Quý phi nương nương tên Tạ Nhiễm sao? Giờ người Bệ hạ muốn lập Hậu lại tên Tạ Khuynh?

Tóm lại, thật là tò mò quá, lại chẳng ai dám hỏi.

Tạ Khuynh bị Cao Tấn dắt vào Minh Trạch cung. Nhớ lại chuyện của Thái thị, nàng hỏi:

"Có phải ngươi cố ý bảo Phù Diên Đông mang Tướng quân phu nhân đi?"

Cao Tấn ấn nàng ngồi xuống ghế, duỗi tay véo má nàng, bị Tạ Khuynh hất ra tặng thêm một cái lườm mới chịu trả lời:

"Bà ta có liên quan đến vụ án này, mang đi là đúng rồi."

Tạ Khuynh nghe cái lý do đường hoàng này mà cạn lời, lại hỏi:

"Ngươi tính toán xử lý bà ấy thế nào?"

Cao Tấn nói:

"Tạ Tướng quân sắp hồi kinh rồi, xử lý thế nào thì để ông ấy xem rồi làm."

"Vậy khoảng thời gian trước khi cha ta về thì sao? Ngươi muốn nhốt bà ấy trong nhà lao của Đại Lý tự hả?" Tạ Khuynh hỏi.

Thanh âm Cao Tấn lạnh lùng:

"Bà ta đối với nàng không chỉ là thiếu sự tôn trọng, mà còn muốn hại nàng. Chuyện này nàng không cần cầu tình, vô dụng."

Tạ Khuynh minh bạch ý tứ Cao Tấn. Nàng cũng hận Thái thị vô tình, tự thấy bản thân đã rất khách khí với bà. Vậy mà bà ta không ghi tạc phần khách khí đó trong lòng, còn mang nó đi tẩm bổ cho ác ý của mình.

Mê Truyện Dịch

"Nhưng bà ta là thê tử của lão Tạ, bị ngươi bắt ta lại không cầu tình giúp, lão Tạ về ta biết ăn nói làm sao?" Tạ Khuynh không nhịn được nói lời trong lòng ra.

Cao Tấn bật cười:

"Ta còn tưởng nàng thật sự cầu tình đó."

Tạ Khuynh liếc mắt:

"Còn không phải đạo lý này sao."

Cao Tấn bên này muốn lập Tạ Khuynh làm hậu, bên kia lại bắt nhốt thê tử của cha nàng. Nếu Tạ Khuynh bỏ mặc không quan tâm, tương lai mọi người gặp lại sẽ rất xấu hổ.

"Bà ta đã lớn vậy rồi, nên chịu trách nhiệm cho hành vi của mình. Tùy hứng đến mất nhân tính, ta cho bà ta ngồi xổm mấy ngày trong nhà lao chẳng lẽ còn oan?" Cao Tấn giải thích với Tạ Khuynh:

"Thả bà ta là chuyện không thể nào. Bất quá nếu sau khi Tạ Tướng quân về kinh có hỏi, ta sẽ nói là nàng đã cầu tình nhưng ta kiên quyết không thả. Vậy được chưa?"

Hai mắt Tạ Khuynh tỏa sáng:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu