Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 222: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Sao vậy?"

Cao Tấn từ trên cao nhìn xuống, hỏi.

Tạ Khuynh nói như đúng rồi:

"Bệ hạ muốn phạt quỳ mà, thần thiếp quỳ là được."

Cao Tấn trợn mắt trắng:

"Trẫm muốn ngươi quỳ lúc nào? Tự cho là thông minh. Đứng dậy!"

Tạ Khuynh cẩn thận phân tích âm điệu của Cao Tấn:

[ thanh âm này của cẩu tử cũng không quá tức giận. ]

[ phỏng chừng hắn chỉ muốn dọa ta một chút. ]

[ trời muốn mưa mẹ muốn lấy chồng, c.h.ế.t thì chết. ]

Tạ Khuynh lặng lẽ ngẩng đầu nhìn Cao Tấn một cái, đối diện với một đôi mắt nghiêm khắc liếc tới, lập tức sợ hãi cúi đầu, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim giả vờ ngoan ngoãn.

[ má ơi, rốt cuộc hắn có giận hay không? ]

Cao Tấn lạy giọng hỏi:

"Ngươi có đứng dậy hay không?"

Tạ Khuynh do dự một lát, lắc đầu:

"Không, không dám."

Cao Tấn nhìn nàng trong chốc lát, gật gật đầu:

"Được, đây là chính ngươi không muốn đứng dậy." Website TruyenLau.com

Nói xong, hắn dứt khoát kéo cái ghế dựa tới đặt ở trước mặt Tạ Khuynh, sau đó hai tay chống đầu gối ngồi xuống, sau đó giữa hai người lại bắt đầu rơi vào trầm mặc đầy xấu hổ.

Tạ Khuynh thật sự không nắm chắc được ý tứ Cao Tấn, không gian trầm mặc này làm nàng rất sốt ruột. So với sự chột dạ bấp bênh của nàng, Cao Tấn thong dong hơn nhiều, cứ ung dung ngồi như vậy, phảng phất như đang thi với Tạ Khuynh: để xem ta ngồi mệt trước hay ngươi quỳ mệt trước.

Sự thật chứng minh, đương nhiên là quỳ mệt trước.

Tạ Khuynh rốt cuộc nhục chí, mở miệng nói:

"Cái đó... Bệ hạ." Website TruyenLau.com

Thấy Tạ Khuynh mở lời, Cao Tấn cũng đổi tư thế, đổi thành hai tay ôm ngực, lên tiếng:

"Ừm, trẫm đây."

[ đây cái đầu của ngươi. ] Đọc truyện tại TruyenLau.com

[ điên mất! Người ngồi tù cũng có thời gian ra ngoài hít thở không khí mà, ta xuất cung uống rượu tí có làm sao? ]

Tạ Khuynh nghĩ như vậy, Cao Tấn bỗng nhiên tiến đến trước mặt nàng, cơ hồ là dán vào mặt nàng, ngửi ngửi rồi hỏi:

"Ngươi uống rượu?"

Tạ Khuynh tự ngửi mình một chút, lúc nãy tắm rửa ở quán trọ nàng còn đặc biệt uống không ít trà, mùi rượu hẳn là không còn.

Thế là nàng đánh c.h.ế.t cũng không nhận, liên tục lắc đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Không có không có, thần thiếp chỉ chuồn đi chơi thôi, nào dám uống rượu."

Cao Tấn lẳng lặng nghe nàng nói xạo, vén một lọn tóc của nàng lên chóp mũi nhẹ ngửi:

"Mùi trên người ngươi sao lại thay đổi?"

Tạ Khuynh cười ha hả, giọng nói cũng phát run:

"Có, có sao?"

[ không hổ là cẩu tử! Mũi thính như vậy! ]

Mê Truyện Dịch

[ lần tới đi khách ***** tắm rửa phải tự mang xà phòng mới được. ]

Cao Tấn đem lọn tóc của Tạ Khuynh nhẹ nhàng ném vào mặt nàng:

"Ngươi đây..."

Chưa dứt câu, ngoài điện truyền tới thanh âm Khương ma ma:

"Bệ hạ, viện chính của Thái Y viện cầu kiến."

Tạ Khuynh cùng Cao Tấn nhìn nhau, Cao Tấn đứng dậy mở cửa, lúc đi ngang qua người Tạ Khuynh cũng không quên cho nàng đứng dậy.

Mở cửa tẩm điện, Cao Tấn đi ra hỏi đã xảy ra chuyện gì. Tạ Khuynh cũng không khách khí, từ dưới đất bò dậy, ngồi lên cái ghế dựa lúc nãy vừa đ.ấ.m chân, vừa ngó đầu ra ngoài thăm dò, chỉ thấy viện chính Thái Y viện khuôn mặt lo lắng đang nói gì đó với Cao Tấn.

Lát sau, Cao Tấn phân phó viện chính vài câu, cho hắn lui. Cao Tấn quay trở lại tẩm điện nhìn Tạ Khuynh đang châm trà uống, trầm giọng nói:

"Độc trên người Tô Biệt Hạc tái phát, hung mãnh hơn cả lúc mới trúng."

Động tác uống trà của Tạ Khuynh dừng lại, khó tin nói:

"Cái gì? Nhưng không phải Thái Y viện nói đã giải độc rồi sao?"

Cao Tấn thở dài một tiếng:

"Bọn hắn chỉ giải bên ngoài, độc ngấm trong xương thịt vẫn còn." Cao Tấn nói xong xoay người muốn đi, bị Tạ Khuynh gọi lại:

"Bệ hạ đi đâu vậy?"

"Đi nhà Tô Biệt Hạc."

Tạ Khuynh cũng không ngồi yên được:

"Ta cũng đi."

Mặc kệ nói thế nào, Tô Biệt Hạc cũng là vì Tạ Khuynh mới trúng độc, cho dù đây là chức trách của hắn, thì Tạ Khuynh cũng không thể bỏ mặc.

Cao Tấn gật đầu, hai người cương nhau xuất cung.

Sau khi bị thương, ban đầu Tô Biệt Hạc ở Thị Vệ túc, ngày thứ hai độc thế dịu đi liền trở về nhà, chỉ lưu lại hai Thái y chăm sóc.

Ai ngờ, từ buổi tối ngày thứ hai, tình huống của Tô Biệt Hạc liền chuyển biến đột ngột. Ban ngày còn có thể xuống đất đi vài bước, nhưng đến ban đêm đã trực tiếp thổ huyết lâm vào hôn mê. Hai Thái y thấy tình thế không ổn, vội vàng về Thái Y viện mời viện chính đến, Viện chính xem qua mới giật mình phát hiện độc thế kinh người, vội vàng thi châm cứu chữa, nhưng độc kia phát tác hung mãnh hơn ban đầu, tình huống không ổn.

Cao Tấn cùng Tạ Khuynh trực tiếp cưỡi ngựa xuất cung, đi tới tòa tiểu viện Tô Biệt Hạc ở.

Tô Biệt Hạc ở một mình, trong nhà chỉ có một đôi lão phu thê phụ trách vẩy nước quét nhà giữ cửa.

Nghe nói lúc Tô Biệt Hạc đi tới chỗ người môi giới mua tỳ nữ, vừ vặn gặp được hai người tuổi trên năm mươi, không con không cái, trôi dạt khắp nơi bán mình. Nhưng người môi giới làm sao chịu thu nhận, xua đuổi hai người rời đi. Tô Biệt Hạc cảm thấy đáng thương, liền nhận hai người, xem như cho lão phu thê một chỗ yên ổn sống qua ngày. Bình thường bọn họ chỉ cần quét sân, lúc Tô Biệt Hạc ở nhà thì làm ít thức ăn đơn giản.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu