Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 440: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Đời này của Tạ Viễn Thần, trừ lúc trước khi thành thân ở quân doanh nạp một người thiếp trên chiến trường ra, không hề động chút tâm tư nào nữa. Bà lặng lẽ phái người vào quân đội nghe ngóng xem có thật hay không, đạt được một đáp án rất vừa lòng.

Toàn bộ kinh thành, mặc kệ là lang quân công tử có năng lực hay không, bên người đều sẽ có mấy hồng nhan tri kỷ, oanh oanh yến yến.

Chỉ một điểm này, Tạ Viễn Thần đã tốt hơn người khác rất nhiều.

Nhưng dù là thế, Thái thị vẫn có nhiều bất mãn với ông như cũ.

Chê ông không đủ ôn nhu, chê ông không hiểu lòng nữ nhân, chê ông hồi phủ thà đi ngắm binh khí cũng không ngồi cùng bà lâu thêm một lát...

Thái thị nhớ lại chuyện cũ, phát hiện bản thân luôn trong trạng thái không vừa lòng.

Muốn cái này muốn cái kia, có cái kia lại muốn cái khác...

Phố Trường An yên tĩnh bỗng truyền đến một tràng vó ngựa lẹt xẹt, càng ngày càng đến gần xe ngựa của họ.

Tạ Đạc quay đầu lại nhìn, lớp tuyết trên đường rất dày, vô cùng khó đi, còn có thể cưỡi ngựa với tốc độ nhanh như vậy, đủ thấy thuật cưỡi ngựa của người này cao siêu đến mức nào.

Đến khi nhìn rõ, Tạ Đạc liền ngây ngẩn cả người. Sau khi phản ứng lại, hắn dứt khoát đưa tay ra hiệu với xa phu sau lưng:

"Dừng xe! Mau dừng xe!"

Xa phu vội vã ngừng xe. Tạ Đạc quay đầu ngựa lại, đến bên cửa sổ xe ngựa nói với Thái thị bên trong:

"Nương, cha tới."

Màn xe bỗng nhiên bị xốc lên, vẻ mặt Thái thị khó nén chờ mong, như hài tử ngóng trông nhô nửa người ra xe ngựa. Tạ Đạc thấy thế vội vàng bảo xa phu đi ra sau xe ngựa lấy ô. Hắn ngồi trên ngựa, bung ô che tuyết cho Thái thị.

Tạ Viễn Thần cưỡi ngựa đến, một tay nắm dây cương, một tay cầm bao vải, không biết bên trong là gì.

"Cha, ngài đến tiễn nương sao?" Tạ Đạc cao hứng hỏi.

Tạ Viễn Thần gật đầu nhẹ, nhảy xuống ngựa, đạp lên tuyết đi đến trước cửa sổ xe Thái thị đang ngồi, hai người bốn mắt nhìn nhau một lát, ánh mắt Tạ Viễn Thần né tránh, đưa bao vải trong tay cho Thái thị, nói: Website TruyenLau.com

"Ngươi đi sớm như vậy, ta không kịp làm gì, canh và bánh bao này mang theo ăn dọc đường."

Thái thị tiếp nhận bao vải, ngửi thấy mùi thức ăn, bao vải tầng tầng lớp lớp như vậy mà sờ vẫn có thể cảm nhận được hơi nóng, rõ ràng là vừa ra nồi liền mang đến.

"Ngươi làm?" Thái thị hỏi.

Tạ Viễn Thần gật đầu:

"Ừm. Ta không làm thường xuyên, lúc trước làm cho Tạ Khuynh, nó khen ăn rất ngon." Website TruyenLau.com

Thái thị cúi đầu vuốt vuốt cái bao vải kia, đặt lên đầu gối.

Tạ Viễn Thần nhìn bà phảng phất như thay đổi thành người khác, nói:

"Ngươi sống thật tốt trong từ đường, qua ba năm, ta và Tạ Đạc sẽ tới đón ngươi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mê Truyện Dịch Đọc truyện tại TruyenLau.com

Sống mũi Thái thị cay cay, gật đầu mấy cái che giấu.

"Đi đi. Tuyết sắp ngừng, cẩn thận đường trơn." Tạ Viễn Thần nói xong, lại phân phó Tạ Đạc:

"Chăm sóc tốt nương ngươi."

Tạ Đạc lĩnh mệnh:

"Vâng, cha yên tâm."

Tạ Viễn Thần vỗ mấy cái lên đùi Tạ Đạc: "Đi đi."

Tạ Đạc xếp ô lại, để xa phu cất kỹ, sau đó một xe một ngựa gấp rút lên đường.

Trong xe ngựa, Thái thị mở bao vải ra, bên trong là hai cái bánh mới ra nồi và một tô canh.

Nữ hầu giúp Thái thị múc canh ra chén. Thái thị tự tách một miếng bánh bột ngô đưa vào miệng, chật vật nhai hai cái, bỗng nhiên bật cười. Nữ hầu hỏi:

"Phu nhân, tay nghề của Tướng quân rất tốt?"

Thái thị không đáp, tách một miếng đưa cho nữ hầu nếm thử. Nữ hầu nhận lấy cho vào miệng, nhai mấy cái liền nhíu mày:

"Quá cứng."

Thái thị lại uống một ngụm canh, nuốt bánh bột ngô xuống, nói:

"Ông ta lại còn tự đắc. Khó ăn gần chết."

Nói vậy nhưng bàn tay bà vẫn tách cái bánh kia đưa vào miệng, uống từng ngụm canh để nuốt xuống, làm nữ hầu bên cạnh nhìn ngây người.

Nữ hầu này của hồi môn theo Tướng quân phu nhân từ Quận vương phủ, hầu hạ bà từ nhỏ, đã bao giờ thấy phu nhân nếm qua thứ khó ăn như thế.

Thái thị ăn xong hai cái bánh bột ngô, thở dài:

"Tạ Khuynh có thể trưởng thành thật không dễ dàng."

Nữ hầu đầu đầy chấm hỏi.

Thái thị nói xong, xốc màn xe lên. Gió tuyết đã ngừng, vừa kịp lúc mặt trời mọc lên. Ánh nắng vàng óng đ.â.m rách tầng mây, rải những tia sáng xuống vạn vật trên thế gian. Tuổi già của bà, chính thức bắt đầu từ hôm nay.

**

Đại điển phong Hậu được định trước năm mới. Dù Lễ bộ liên tục ***** không kịp, Hoàng đế Bệ hạ vẫn quyết không đổi chiếu thư.

Đương nhiên, một hai phải làm xong trước năm mới không chỉ là do Bệ hạ sốt ruột lập Hậu, sợ đêm dài lắm mộng, mà còn vì phụ thân của Hoàng hậu là Trấn quốc Tướng quân Tạ Viễn Thần bận rộn quân vụ biên quan, chỉ có thể tham gia đại điển phong Hậu trước năm mới, sang năm ông phải hồi biên quan.

Hoàng đế Bệ hạ vì muốn cho Hoàng hậu xuất giá có phụ thân bên cạnh, bức bách Lễ bộ đủ đường.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu