Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 458: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Khuynh nói:

"Lần trước ta định tới Sóc vương phủ thăm ngươi, đã mua cho ngươi cái đỉnh thanh ngọc rồi, ôm quà vào n.g.ự.c xuất phát lại gặp phải tên ngốc của Quận vương phủ. Đỉnh thanh ngọc rớt bể mất, nhất thời ta lại không có tiền mua thêm một cái, thế là trì hoãn, mấy tháng trôi qua."

Chuyện năm ngoái Tạ Khuynh bị Hàn Thiên Bảo tập kích Cao Nguyệt cũng biết, nhưng không ngờ là Tạ Khuynh bị tập kích trên đường tới Sóc vương phủ tìm hắn.

Nghe nàng nói làm bể đỉnh thanh ngọc nhưng không còn tiền mua cái thứ hai, cảm thấy thú vị, Cao Nguyệt không nhịn được cười. Hai người cứ thế bắt đầu trò chuyện về chủ đề Hàn gia, nói tới nói lui, một canh giờ trôi qua.

Sau khi Cao Tấn trở lại Minh Trạch cung xử lý chính sự xong, gọi Vạn công công tới hỏi thăm:

"Bên Đông Thái điện thế nào rồi? Hoàng hậu nương nương còn đang dạy võ công cho Sóc vương hả?"

Ngoài Đông Thái điện có thủ vệ, mỗi một khắc đồng hồ sẽ chạy tới báo tin tức một lần, vừa rồi Vạn công công nhận được tin tức mới nhất, chỉ là Cao Tấn đang xử lý chính sự không có tuyên triệu nên Vạn công công không vào hồi bẩm. Hiện tại Bệ hạ hỏi, Vạn công công vội trả lời:

"Bẩm Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương không dạy công phu cho Sóc vương."

Cao Tấn ngồi sau long án ngẩng đầu, không hiểu hỏi:

"Nàng trở về?"

Vạn công công nói:

"Hoàng hậu nương nương và Sóc vương điện hạ còn đang ở Đông Thái điện. Bất quá không dạy công phu, mà hai người đang... Ăn đồ ăn. Vừa rồi nương nương còn sai Ngự Thiện phòng bưng hai bát mì thịt băm qua."

Mê Truyện Dịch

Cao Tấn trầm mặc nhìn chằm chằm Vạn công công hồi lâu, đến mức Vạn công công cảm thấy khí tiết tuổi già của mình khó giữ, Cao Tấn mới gật đầu nói:

"Trẫm đã biết, tiếp tục nhìn chằm chằm đi." TruyenLau

Vạn công công thở phào nhẹ nhõm, bước ra từ chính điện, gọi mấy tiểu thái giám tới bảo bọn họ qua Đông Thái điện nhìn chằm chằm.

Tạ Khuynh và Cao Nguyệt vẫn đang nói chuyện phiếm, phần lớn đều là Tạ Khuynh nói Cao Nguyệt nghe. Tạ Khuynh kể chuyện lúc nhỏ ở biên quan, nói đến hăng say Cao Nguyệt mới phụ họa mấy câu.

Mặt trời bên ngoài đã ngã về Tây, Tạ Khuynh mới duỗi lưng bước khỏi bàn trà.
TruyenLau
Cao Nguyệt nhìn ra cửa sổ thấy mặt trời đã xuống núi, thầm nghĩ buổi học chiều nay tới đây là kết thúc. Đang nghĩ ngợi không biết nên nói cáo lui với Hoàng hậu thế nào, Tạ Khuynh đã ba chân bốn cẳng chạy tới chộp lấy cây kiếm gỗ bị Cao Tấn quăng lúc nãy, múa vài cái làm nóng người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau đó chỉ kiếm vào Cao Nguyệt, nói:
TruyenLau.com
"Hàn huyên suốt nửa ngày, đã đến lúc thư giãn gân cốt."

Thật ra trong lòng Tạ Khuynh nghĩ: Ít nhiều gì cũng phải đánh mấy cái cho có. Bằng không tối về biết ăn nói với ai kia kiểu gì. Đến lúc đó hắn lại đòi phạt này phạt kia, người chịu khổ vẫn là nàng.

Cao Nguyệt không ngờ giờ này rồi mà Hoàng hậu nương nương vẫn muốn động thủ. Hắn nghĩ mặt trời cũng sắp lặn rồi, cũng chẳng luyện được bao lâu, liền quay lưng lại lấy kiếm gỗ lúc nãy gác trên bàn trà, đứng giữa thảm mềm đối diện với Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh cầm kiếm ôm quyền, làm một cái lễ chào hỏi trước khi giao đấu. Cao Nguyệt vội vàng đáp lễ, thầm nghĩ Hoàng hậu còn ôn nhu hơn hoàng thúc, hắn nhất định phải biểu hiện thật tốt mới được.

"Chuẩn bị xong chưa?" Tạ Khuynh hỏi.

Cao Nguyệt giơ kiếm, vào tư thế sẵn sàng, đáp: "Đã chuẩn bị xong."

Nhận được câu trả lời, Tạ Khuynh lập tức động thủ, hai người luyện tập. Cái Cao Tấn dạy là kiếm pháp nhập môn, Tạ Khuynh cũng biết. Phối hợp với tốc độ của Cao Nguyệt, nàng chậm chạp đấu với hắn hai chiêu rồi bỗng nhiên tăng tốc, một kiếm đ.â.m vào cánh tay Cao Nguyệt khiến cả người hắn nghiêng sang một bên. Tạ Khuynh thuận thế đập một kiếm lên lưng hắn.

Đau đớn nóng rát khiến Cao Nguyệt đứng không vững ngã nhào xuống đất, đến kiếm cũng quăng luôn.

Lúc hắn nằm rạp trên đất không biết chuyện gì xảy ra, thanh kiếm hắn vừa quăng đột nhiên trở nên sắc bén đến cực điểm đ.â.m qua thảm mềm sát bên tay hắn. Nếu lệch một tấc, cánh tay hắn sẽ bị ghim theo.

"Cầm kiếm lên, tiếp tục!"

Tạ Khuynh thay đổi thái độ ôn hòa lúc trước, lạnh giọng trách mắng.

Lòng Cao Nguyệt căng thẳng, chịu đựng cơn đau sau lưng, cật lực rút kiếm gỗ ra khỏi thảm, rồi ngước nhìn Tạ Khuynh bằng ánh mắt ủy khuất không dám tin.

Tạ Khuynh không để ý, trực tiếp tấn công, không quá hai chiêu Cao Nguyệt lại bị đ.â.m lần nữa, đồng thời sau bả vai bên trái của hắn cũng bị Tạ Khuynh đánh thêm một kiếm.

"Tiếp tục!"

Hoàn toàn không cho Cao Nguyệt bất cứ cơ hội nghỉ ngơi nào, Tạ Khuynh như một sư phụ lãnh khốc vô tình, liên tiếp đánh bại Cao Nguyệt, lại bắt hắn đứng lên ngay lập tức.

Đấu pháp này khiến Cao Nguyệt bị đánh đến hồ đồ.

Bởi vì trong nửa tháng Cao Tấn tự tay dạy hắn kiếm pháp, dù cũng thường xuyên bị đánh bại nhưng Cao Nguyệt không thật sự bị Cao Tấn đả thương. Cao Tấn căn bản chỉ tá lực đả lực, khiến Cao Nguyệt tự ngã do chính chiêu thức của bản thân.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu