Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 337: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Theo những gì các ngươi nói, bây giờ tiểu điện hạ trà trộn vào phủ Nhị Hoàng tử Bắc Liêu rồi?" Tiểu Triệu hỏi.

Cao Tấn gật đầu:

"Còn chưa xác định, chỉ đoán vậy thôi."

TL Kỳ nói:

"Nếu là thật thì rất phiền phức."

Phủ Nhị Hoàng tử không giống Vũ Dương cư người nào cũng vào được.

Tạ Khuynh đề nghị:

"Hay là đêm tối chúng ta tới dò xét một chút?"

Cao Tấn cự tuyệt:

"Chúng ta không biết hắn trốn ở chỗ nào, dò xét cũng vô dụng."

"Đúng, nơi này là Bắc Liêu, chuyện mạo hiểm phải nghĩ thật kỹ." Lão Trương nói.

"Được rồi, trời không còn sớm. Mọi người về nghỉ ngơi đi, ngày mai lại nghĩ cách." Cao Tấn lên tiếng xong, mọi người lần lượt về phòng mình nghỉ ngơi.

Cao Tấn đi cùng Tạ Khuynh, cứ thế bám theo nàng vào phòng, bị Tạ Khuynh nhấc chân ngăn lại. Hai tay nàng ôm ngực, dù bận vẫn ung dung nhìn hắn, hi vọng dùng ánh mắt nhìn cho người nào đó hổ thẹn.

"Ta muốn ngủ cùng ngươi."

Người nào đó không những không bị Tạ Khuynh nhìn đến thẹn, ngược lại càng thêm trắng trợn.
Website TruyenLau.com
Tạ Khuynh hít sâu, khống chế cảm xúc:

"Đùa à?"

Cao Tấn có ý đồ dùng chiêu tình cảm: Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Không phải trên đường chúng ta đều ngủ cùng nhau sao? Không có ngươi ta không ngủ được."

Tạ Khuynh lạnh lẽo vô tình vạch trần:

"Trên đường ngồi dựa vào cùng một thân cây nghỉ ngơi mà cũng tính như ngủ chung sao?"

"Sao lại không tính?" TruyenLau

Cao Tấn nói xong, liền đưa tay đẩy Tạ Khuynh, bị Tạ Khuynh chuyển bả vai tránh đi, thuận thế nhấc chân đá ra. Cao Tấn tránh né công kích của nàng, chỉ có thể lui về sau. Hắn vừa lui, Tạ Khuynh liền lập tức đóng cửa.

Cao Tấn muốn đẩy vào, lại nghe bên trong truyền tới thanh âm chốt cửa.

"Vô tình."

Mê Truyện Dịch

Cao Tấn ở ngoài cửa bực tức nói một câu, thất vọng quay về gian phòng của mình ở cách vách.

Tạ Khuynh vừa rửa mặt xong, nằm dài trên giường nhẹ nhàng hít thở chuẩn bị nghỉ ngơi, chỉ nghe thấy sát vách truyền đến thanh âm âm gõ gõ vách tường.

Bọn họ ngủ ở tiểu viện phía sau trà hành, nhìn thì rất nhiều phòng, kỳ thực đều là dùng vách gỗ ngăn nhỏ ra, cách âm gì đó đừng nghĩ. Vì lẽ đó, thanh âm gõ vách tường sát ngay bên giường nàng không thể giả vờ không nghe được.

[ làm gì? ]

[ đêm hôm khuya khoắt không ngủ được nên gọi hồn hả? ]

Trong lòng Tạ Khuynh phàn nàn, không cần mở miệng nói câu nào, sát vách đã có tiếng đáp:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ngươi nói nhiều nhiều vào, ta nghe dễ ngủ." Sát vách truyền tới một câu như vậy.

Tạ Khuynh nhịn không được trợn mắt nhìn xà nhà:

[ ngươi coi ta là người kể chuyện hả? ]

[ muốn nghe ta kể vài chuyện trước khi đi ngủ không? ]

Sát vách truyền tới: "Tốt!"

[ tốt em gái ngươi! ]

[ ta cũng đâu phải nương ngươi mà kể chuyện trước khi ngủ cho ngươi nghe... ]

Tạ Khuynh oán trách một câu xong, liền nhích người ra xa vách một chút, nhắm mắt lại chuẩn bị đi ngủ, mà sát vách cũng không có âm thanh gì nữa.

Bên kia không có tiếng thế mà Tạ Khuynh lại ngủ không được, nghiêng tai lắng nghe hồi lâu, vẫn như cũ không có thanh âm gì.

Tạ Khuynh đột nhiên giật mình vừa rồi nàng nhắc tới nương hắn. Nương Cao Tấn bị tiên đế cầm tù tại lãnh cung rồi buồn bực sầu não mà chết, đến c.h.ế.t cũng không được gặp mặt nhi tử một lần. Đương nhiên Cao Tấn cũng không kịp nhìn mặt nương hắn...

[ êy. ]

[ ngươi ngủ chưa? ]

[ Cao Tấn! ]

[ chưa ngủ thì trả lời ta. ]

Trong lòng Tạ Khuynh gọi hắn, bất giác nhích người về vách, còn nhích đến hai thốn, chỉ vì có thể nghe rõ tiếng động bên kia.

Hai tiếng gõ nhẹ khác với vừa rồi truyền tới, Tạ Khuynh vô thức thở phào nhẹ nhõm, nhận mệnh nói:

[ ngươi muốn nghe ta nói cái gì? ]

[ ta, trình độ không cao lắm, không kể được cố sự. ]

"Nói những chuyện lúc ngươi còn bé đi." Sát vách truyền tới một câu như vậy.

[ là kiếp trước ta thiếu ngươi. ]

[ được rồi, kể thì kể. Khi ta còn bé... ]

Tạ Khuynh vừa ngáp vừa kể chuyện thuở bé mình đã dùng thực lực làm mưa làm gió ở doanh khu gia quyến Võ Uy quân thế nào, sự tích vinh quang trở thành lão đại của đám nhóc kia.

Càng nói mí mắt Tạ Khuynh càng nặng, Cao Tấn có nghe nàng kể đến ngủ hay không thì nàng không biết, chứ nàng thì đã thành công ru ngủ chính mình.

Cao Tấn nằm ở sát vách dần dần không nghe thấy tiếng lòng Tạ Khuynh nữa, biết là nàng đã ngủ, ánh mắt hắn nhìn vào tấm ván gỗ ngăn cách, tưởng tượng tư thế ngủ của nàng. Lông mày nhíu chặt, đôi mắt nhắm lại, trong đầu hắn chỉ còn việc ngày mai làm cách nào để vào phủ Thác Bạt Chiêu dò xét tung tích của Cao Nguyệt.

**

Sáng sớm hôm sau, cửa phòng Cao Tấn bị người gõ vang.

Hắn đã sớm tỉnh giấc, ngồi xếp bằng trên giường tĩnh tâm đả tọa , bên tai nghe thấy ngoài cửa truyền đến:

[ dậy chưa? ]

[ mở cửa! ]

[ có việc cần thương lượng. ]

Cao Tấn mặc áo mỏng đi ra mở cửa, Tạ Khuynh đã ăn mặc chỉnh tề bước vào, trên tay nàng còn mang theo chút thức ăn sáng. Cao Tấn hỏi:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu