Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 338: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Dậy sớm đó, sao không gọi ta đi cùng?"

Tạ Khuynh đưa cho Cao Tấn một miếng bánh bột ngô giòn rụm, nói:

"Thức ăn sáng của Đại Định phủ không nhiều như kinh thành, ngươi ăn đỡ đi."

Cao Tấn thấy nàng ân cần không khỏi hỏi:

"Ngươi đột nhiên quan tâm thế này, ta có chút không thích ứng."

Tạ Khuynh nói:

"Hôm qua nói kể chuyện cho ngươi nghe mà chưa kể được hai câu ta đã ngủ mất, ngon giấc tới hừng đông."

Mê Truyện Dịch

Cao Tấn tách miếng bánh bột ngô ra, hỏi:

"Ngươi muốn thương lượng với ta cái gì?"

Tạ Khuynh ngồi xuống nên cạnh hắn, nói:

"Sáng nay tỉnh dậy ta nghĩ nghĩ, chúng ta không quen thuộc sự tình trong phủ Thác Bạt Chiêu, nhưng chúng ta có thể bắt người nào quen thuộc ra hỏi nha." Website TruyenLau.com

"Bắt ai? Hỏi cái gì?"

Cao Tấn thấy Tạ Khuynh nỗ lực nhai bánh bột ngô, rót cho nàng chén nước, để nàng vừa uống vừa nói.
TruyenLau.com
"Hỏi gần đây có người nào vào phủ." Tạ Khuynh uống nước, đặt chén xuống nói tiếp:

"Ngươi nghĩ đi, phủ Thác Bạt Chiêu không giống như Vũ Dương cư, quản lý tôi tớ nhất định mười phần nghiêm ngặt, người nào đi vào cũng có ghi chép. Chúng ta chỉ cần bắt hai tên quản sự, bảo bọn họ kể ra mấy nhân vật đặc thù gần đây mới vào phủ là được."

Tạ Khuynh nói xong, yên lặng chờ đợi ý kiến của Cao Tấn.

Cao Tấn vươn tay lau vụn bánh bên miệng nàng, hỏi: TruyenLau

"Ngươi biết đặc điểm ngoại hình bây giờ của Cao Nguyệt sao? Hắn cao hay thấp, béo hay gầy, đen hay trắng?"

Tạ Khuynh nghĩ nghĩ:

"Thì... Hỏi Yên Ly cô nương, nàng chắc chắn biết."

Cao Tấn lắc đầu:

"Bây giờ nàng dính một vụ án lớn, không thể phân thân."

Tạ Khuynh ngẫm lại cũng đúng, Thác Bạt Trượng c.h.ế.t trong nhà thủy tạ của Yên Ly, dù chuyện không liên quan đến nàng ấy thì khoảng thời gian này cũng sẽ bị quan phủ giám thị nghiêm mật, xác thực không có cách nào đi ra giúp họ.

"Vậy làm sao bây giờ?" Tạ Khuynh hỏi:

"Cũng không thể ngồi yên bất động được."

Cao Tấn nói:

"Lúc ta hạ chỉ để Lễ bộ, Hồng Lư tự đi sứ đưa Thác Bạt Diên hồi Bắc Liêu, còn có một mật chỉ khác. Ta để bọn họ sau khi đưa người tới, không cần vội vã hồi Lễ triều, lấy lý do thương nghị hòa thân lưu lại khoảng hai tháng. Vì lẽ đó lúc này sứ đoàn Lễ triều còn đang ở Đại Định phủ."

Tạ Khuynh không ngờ Cao Tấn còn có hậu chiêu, sửng sốt:

[ chờ chút. Hòa thân? ]

[ hòa thân với ai? Ai đi hòa thân? ]

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Tạ Khuynh cấp tốc giấu đi ánh mắt tò mò, ra vẻ nhẹ nhàng nói:

[ không có gì không có gì, ai nguyện ý đi hòa thân cũng được. ]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[ ta không có ý tứ gì khác. ]

[ không muốn hỏi có phải ngươi tự hòa thân không. ]

[ ta nói là, ngươi có thể hòa thân, người khác cũng có thể... ]

[ ai nha, ta thật sự không muốn hỏi... ]

Không biết có phải do chột dạ hay không, Tạ Khuynh càng muốn thể hiện trấn định thì càng bối rối. Bối rối đến mức nàng nói năng lộn xộn, đem chút tâm tư bé nhỏ bại lộ hết.

Tạ Khuynh ảo não không thôi vùi đầu ăn bánh, hi vọng có thể dùng thức ăn cứu vãn tình cảnh xấu hổ. Kết quả vì cắn miếng bánh quá to mà nhai không nát, cứ như vậy mắc nghẹn.

Cao Tấn thấy nàng liều mạng nhét bánh ngô vào miệng, liền biết nhất định sẽ nghẹn, đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, nắm cằm Tạ Khuynh lên, tự tay móc hơn phân nửa số bánh nàng vừa nhét vào miệng.

"Ta còn chưa nói xong, ngươi khẩn trương cái gì?"

Cao Tấn bất đắc dĩ, đưa chén nước tới bên môi Tạ Khuynh, để nàng uống mấy ngụm ngay trên tay hắn, thấy nàng chậm rãi nuốt bánh xuống mới yên tâm.

Tạ Khuynh vừa nuốt xong liền gấp không chờ nổi giải thích ngay:

"Ta không có khẩn trương. Ta có cái gì mà khẩn trương."

Cao Tấn dùng ánh mắt 'Đừng nói nữa, ta đều hiểu' thâm tình nhìn nàng chằm chằm. Nhìn đến mức Tạ Khuynh khóc không ra nước mắt, chỉ tay lên trời thề:

"Ta thề, ta thật sự không có khẩn trương. Ta chỉ muốn nói với ngươi, tùy tiện ai hòa thân cũng được, ta đều không để ý."

Cao Tấn liên tục gật đầu:

"Ừm ừm ừm. Ta biết."

Miệng thì nói vậy, nhưng nét mặt của hắn hoàn toàn trái ngược. Tạ Khuynh sụp đổ:

"Ngươi không biết. Ta thật sự không quan tâm."

Cao Tấn tiếp tục dùng giọng điệu lừa gạt:

"Được rồi, ngươi không hề quan tâm, ngươi rất tiêu sái nha, đúng không, ngươi sẽ chẳng quan tâm mấy thứ này đâu, ta hiểu."

Tạ Khuynh thở dài:

[ rõ ràng ngươi không hiểu. ]

[ ngươi đã hiểu lầm rồi. ]

"Ta hiểu, ta không có hiểu lầm." Nói xong, Cao Tấn dùng ánh mắt tràn đầy sủng nịch nhìn Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh đỡ trán, không muốn nói chuyện:

[ khó mà giải thích rõ ràng. ]

[ được rồi, theo gió bay đi thôi. ]

"Ngươi nói tiếp đi. Ngươi muốn ai cùng ai hòa thân?"

Tạ Khuynh tiếp nhận hiện thực hỏi, sau đó phát hiện mình dùng từ vẫn chưa đúng, lại giải thích:

"Không phải. Ta không phải hỏi ngươi..."

Cao Tấn cắt ngang:

"Không có ai muốn hòa thân. Ta chỉ là cho nhóm sứ thần một lý do chính đáng để lưu lại Bắc Liêu nên mới bảo họ nói như vậy. Bằng không bọn họ đưa Thác Bạt Diên đến rồi trở về, sau đó chúng ta lẻn vào sẽ thiếu người giúp đỡ."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu