Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 324: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Mẫu thân Cao Nguyệt là nữ nhi của Trường Thịnh Tướng quân dưới trướng ngoại tổ ta. Nàng là một nữ nhân hấp tấp, thích múa đao lộng thương, chẳng qua công phu không giỏi bằng ngươi, ánh mắt... Cũng không tốt như ngươi."

Cao Tấn dùng kẹp gắp than lật tới lật lui mấy củ khoai bắt đầu bốc khói trong bếp, lâm vào hồi ức:

"Nàng bị mấy lời ngon tiếng ngọt của Cao Trà mê hoặc, đầu óc nóng lên lại đáp ứng làm thiếp cho hắn. Thiếp của Thái tử thoạt nhìn thì hơn người khác một bậc, nhưng thực tế thiếp vẫn là thiếp. Trường Thịnh Tướng quân không ngờ nữ nhi mình lại cam lòng đọa lạc làm thiếp cho người ta, tức giận đến mức kém chút đoạn tuyệt quan hệ với nàng."

"Suốt hai năm liên tiếp cha con không nói với nhau câu nào. May mắn về sau Cao Nguyệt được sinh ra, Trường Thịnh Tướng quân đau lòng ngoại tôn tử, mới chậm rãi tiếp nhận sự thật nữ nhi mình đi làm thiếp."

Tạ Khuynh nghe đến đó không khỏi cảm khái:

[ lại là một câu chuyện xưa của si tình nữ với bạc tình lang. ]

[ tên súc sinh Cao Trà kia rõ ràng ngay từ đầu đã lừa nàng ấy. ]

[ Cao Trà muốn Trường Thịnh Tướng quân ủng hộ mình. Nhưng lại ngại binh lực trong tay ông không nhiều lắm, không muốn nỗ lực quá nhiều để lôi kéo. Hắn liền chuyển mục tiêu sang nữ nhi ông, dùng hoa ngôn xảo ngữ lừa gạt được một phần ủng hộ, mua bán này hắn cũng không lỗ. ]

"Ngươi nghĩ không sai, đúng là như thế." Cao Tấn nói:

"Đáng tiếc đạo lý này mẫu thân Cao Nguyệt không hiểu. Nam sa vào tình có thể quay đầu, nữ sa vào tình thì không còn lối thoát. Làm liên lụy đến phụ thân và nhi tử của nàng."

Tạ Khuynh khẽ thở dài, vì chuyện tình buồn bã này mà nuối tiếc không thôi. Bỗng nhiên nàng phản ứng lại, hỏi Cao Tấn:

"Ngươi vừa nói cái gì? Ta... Nghĩ không sai?"

Cao Tấn thản nhiên gật đầu:

"Ừm. Xác thực không sai a." Website TruyenLau.com

"Không phải." Tạ Khuynh kéo Cao Tấn mặt đối mặt với mình, trịnh trọng hỏi:

"Làm sao ngươi biết ta đang nghĩ gì?"

Cao Tấn im lặng đối diện với nàng một lát, thẳng thắn:

"Ta đã nói với ngươi rất nhiều lần." Cao Tấn tiến sát lại gần tai Tạ Khuynh, dùng thanh âm chỉ nàng nghe thấy, nói:

"Ta thật sự có thể nghe thấy tiếng lòng của ngươi." Website TruyenLau.com

Vẻ mặt Tạ Khuynh như kiểu 'Thôi ngươi đừng c.h.é.m gió'. Nàng cười nhạo đẩy hắn cách xa một chút:

[ đùa cái gì vậy? ]

[ ngươi cho rằng ngươi là thần tiên sao? ]

[ khoác lác không sợ đau đầu lưỡi hả? ]

"Đùa cái gì vậy... Ngươi cho rằng ngươi là thần tiên... Khoác lác không sợ đau lưỡi..." Đọc truyện tại TruyenLau.com

Cao Tấn lặp lại một lần, không sai câu nào.

Tạ Khuynh chỉ thấy não mình chấn động kịch liệt, lông tơ toàn thân dựng đứng lên, dù giờ phút này nàng ngồi bên đống lửa vẫn cảm thấy sau lưng lạnh ngắt...

Sợ nhất là không khí đột nhiên an tĩnh.

Mê Truyện Dịch

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lại còn vắng ngắt.

Dù bếp lửa cháy đượm tanh tách, nhưng lòng Tạ Khuynh vẫn vừa lạnh lẽo vừa an tĩnh.

[ làm sao có thể? ]

[ một là hắn đoán còn hai vẫn là hắn đoán. ]

[ nhất định là đoán. ]

Tạ Khuynh cố gắng thuyết phục bản thân, nhưng sau đó Cao Tấn lại nói một câu:

"Ta không phải đoán."

Tạ Khuynh hít sâu một hơi, nhìn Cao Tấn, phảng phất như đang nhìn một hiện tượng linh dị khoa học khó giải thích.

Nhưng mà dù sao Tạ Khuynh cũng là một thanh niên tốt đã tiếp nhận giáo dục thời đại mới của chủ nghĩa xã hội, đối với loại sự tình quái lực loạn thần này ôm tâm thái 'Tin thì có, không tin thì không', rất nhanh đã điều chỉnh tốt tâm tình, sẵn sàng ứng đối.

Nàng ngồi ngay ngắn, mặt đối mặt với Cao Tấn. Hai người bốn mắt nhìn nhau, thần sắc Tạ Khuynh có chút ngưng trọng, trong lòng trịnh trọng suy nghĩ một câu:

[ nếu ngươi thực sự có thể biết ta đang nghĩ gì, thì lập tức dùng tay trái nắm lấy tay phải, rồi đem chân phải vắt lên trên đầu, sau đó nhón chân trái lên! ]

Cao Tấn: ...

Tạ Khuynh thấy Cao Tấn thờ ơ, đang muốn thở phào một hơi:

[ phù, quả nhiên là gạt người! ]

[ một chút phản ứng cũng không có! ]

[ cũng đúng, cái gì mà nghe được tiếng lòng người khác, quá giật gân rồi. ]

Bỗng nhiên Cao Tấn vươn tay nắm lấy hai cánh tay Tạ Khuynh, đặt tay trái của nàng khoác lên tay phải, lại khom lưng bắt lấy mắt cá chân nàng, may mà Tạ Khuynh nhanh chóng né tránh:

"Ngươi làm gì vậy?"

Cao Tấn bình tĩnh nói:

"Ngươi nhón một chân còn chân kia vắt lên đầu a. Thử cho ta xem!"

Tạ Khuynh chỉ cảm thấy hoa mắt ù tai, đầu óc choáng váng, thân thể mất cân bằng ngã ngược về sau. Nàng ôm ngực, tưởng chừng như không thở nổi, thậm chí còn có xúc động muốn tự véo mình.

[ con hàng này là yêu quái sao? ]

[ hay bị thứ dơ bẩn gì bám vào người rồi? ]

[ ta có nên nói với mấy người lão Trương không? ]

[ ở Bắc Liêu có chỗ nào trừ tà không? ]

[ bây giờ bỏ chạy còn kịp sao? ]

Tạ Khuynh khẩn trương, bắt đầu suy nghĩ lung tung loạn xạ, các loại vấn đề nhảy ra ầm ầm. Cao Tấn tức giận lắc đầu, cầm kẹp gắp than gắp hai củ khoai lang đã nướng chín trong lò ra.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu