Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 264: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Tổng quản, đã là lúc nào rồi mà ngài còn chọn tướng mạo. Đứa nhỏ này là ta nhìn lớn lên, tay chân lanh lẹ, hai năm trước bị Ngưng Huy cung mang đi. Ta còn định ít ngày nữa sẽ mang hắn về, hắn cũng xem nhs người của Ngự Thiện phòng."

Lý Tổng quản vốn rất ghét bỏ, nhưng thật sự là không có ai chịu đi, hắn cũng không muốn làm căng với bên Ngự Thiện phòng. Tình trạng của Bệ hạ bây giờ, nói câu khó nghe, Tổng quản là hắn có hôm nay không có ngày mai. Ai biết mấy ngày sau sẽ là quang cảnh gì, hiện tại châm chước người khác một chút, cũng tốt cho sau này.

Lại nói, Thái sư chỉ muốn hắn đi Ngự Thiện phòng bắt người đưa cơm, cũng không nói phải có dáng dấp tốt, diện mạo thế này mới càng thích hợp đây, dù sao tám chín phần mười là có đi không có về.

"Được thôi được thôi. Ngươi chuẩn bị một chút, để hắn theo ta đi." Lý Tổng quản thỏa hiệp.

Tôn công công thở một hơi dài nhẹ nhõm, rất nhanh đã có người mang hộp cơm giao vào tay Tạ Khuynh, trịnh trọng nói:

"Đi thôi, ta lập tức cho người mang cháo tổ yến tới Ngưng Huy cung."

Trong lòng âm thầm xin lỗi: Hài tử, đừng trách ta, chờ ngươi c.h.ế.t ta sẽ đốt thật nhiều vàng mã cho ngươi...

**

Tạ Khuynh mang theo hộp cơm của Ngự Thiện phòng, ngoan ngoãn đi theo sau nhóm người của Lý Tổng quản, đi tới bên ngoài Minh Trạch cung.

Tới gần liền có một cỗ khẩn trương túc sát chi khí ập vào mặt:

[ khá lắm, thị vệ từ trên xuống dưới như vậy. ]

[ người biết thì nói hộ giá, không biết còn tưởng giam giữ trọng phạm. ]

Thống lĩnh thị vệ Trương Khiêm ngăn Tạ Khuynh lại, hỏi Lý Tổng quản:

"Hắn là ai?"

Lý Tổng quản nói:

"Ngự Thiện phòng phái tới đưa ngự thiện cho Bệ hạ."

Nói xong, ánh mắt hai người giao lưu, Tạ Khuynh nhìn trong ánh mắt của bọn họ hiểu ra bốn chữ: đi, tìm, cái, chết.

"Vào đi." Trương Khiêm cho qua. Website TruyenLau.com

Lý Tổng quản phân phó Tạ Khuynh:

"Sau khi vào đó, nếu tâm tình Bệ hạ tốt, ngươi liền khuyên Bệ hạ dùng nhiều một chút. Nếu tâm tình Bệ hạ không tốt... Ngươi tự xem rồi xử lý."

Tạ Khuynh giả vờ hoảng sợ cực độ:

"Tổng quản, nô tài không dám."

Lý Tổng quản mặt mày hung ác: Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Cẩu nô tài, kêu ngươi vào thì ngươi vào đi. Nếu làm không xong mà dám chạy ra, gia gia sẽ là người đầu tiên không tha cho ngươi!"

Tạ Khuynh cười thầm trong bụng:

[ hảo tôn tử! ]

[ chờ ta đi ra sẽ cho ngươi nếm mùi tịnh thân lần hai. ]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - TruyenLau.com

Bị uy *****, Tạ Khuynh chân trước vừa vào điện, chân sau đám cháu trai đã đóng cửa điện lại. Tạ Khuynh nhìn cửa điện đóng chặt, nhịn không được lại mắng thầm:

[ mấy tên nhóc hỗn đản này! Xem Cao Tấn là hồng thủy mãnh thú hả? ]

[ thật quá đáng! Phi! ]

Cầm hộp cơm xoay người, Tạ Khuynh liền gần sát vào một khuôn mặt. Nếu không phải nàng cấp tốc lách mình, hai khuôn mặt đã dán vào nhau, dọa cho Tạ Khuynh quát to một tiếng:

"Aaaaa!!!"

[ hù c.h.ế.t người! ]

[ Cao Tấn ngươi là quỷ sao? Đi đường không có âm thanh! ]

Cao Tấn xõa tóc, vạt áo ngoài mở rộng, sắc mặt tái nhợt bỗng nhiễn xuất hiện trước mặt Tạ Khuynh. So với lần gặp cuối cùng trước khi rời kinh gầy đến thoát tướng, hốc mắt cũng lõm sâu.

[ mới có mấy ngày, sao lại ra nông nỗi này? ]

Cao Tấn mặt không cảm xúc nhìn nàng chằm chằm, khàn khàn hỏi:

"Ngươi là ai?"

Tạ Khuynh nuốt nước bọt, nhấc hộp thức ăn lên, dùng giọng nam ngụy trang run run đáp:

"Hồi, hồi Bệ hạ, nô tài đưa ngự thiện tới cho ngài."

Đôi mắt lạnh băng của Cao Tấn liếc qua hộp thức ăn. Bỗng nhiên hắn xông tới, giam cầm Tạ Khuynh để nàng dán lưng lên cánh cửa, chưởng một cái lên vị trí sát mặt Tạ Khuynh. Cánh cửa phát ra tiếng vang thật lớn, dọa cho Lý Tổng quản cùng Trương Khiêm ở bên ngoài nghe lén giật mình kêu to một tiếng.

Bọn họ không hẹn mà cùng cách xa chủ điện, sau đó nghe thấy trong điện truyền đến tiếng quát lớn:

"Cút ra ngoài! Trẫm không cần!"

Tạ Khuynh cơ hồ bị Cao Tấn dán lên cửa, bị hắn trực diện thét một tràng, nàng chỉ cảm thấy lỗ tai mình sắp thủng, không nhịn được thầm mắng:

Mê Truyện Dịch

[ mẹ nó! Lớn tiếng vậy làm gì? ]

[ nhìn lại mình đi, gầy thành con khỉ rồi, còn không chịu ăn cơm, muốn phi thăng thành tiên hả? ]

[ thúc ngựa mấy ngày liền để hồi kinh, còn có thể trơ mắt nhìn ngươi c.h.ế.t đói sao? ]

[ ài, thật sự là kiếp trước thiếu ngươi! ]

Tạ Khuynh giả vờ như mình mười phần sợ hãi, cố khuyên:

"Bệ, Bệ hạ, tốt xấu gì ngài cũng ăn một chút đi! Người còn sống, no bụng cũng là một ngày mà đói bụng cũng là một ngày, hà tất gì phải hành hạ mình chịu đói chứ."

"Trẫm kêu ngươi câm miệng!!!"

Cao Tấn cúi đầu nhìn nàng, sau đó càng dùng sức lay động cửa điện, làm ra tiếng động cực lớn. Hắn gào rống ***** như rất kích động, người bên ngoài không biết còn tưởng bên trong đại chiến hỗn loạn tưng bừng.

"Ai nha, đáng thương."

Lý Tổng quản nghe động tĩnh trong điện, nghĩ lại là hắn mang người này vào chịu chết, cũng có chút áy náy. Nghĩ thầm nếu tiểu tử này đại nạn không chết, hắn sẽ thưởng lớn cho. Sau đó hắn quay đầu nói với Trương Khiêm:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu