Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 255: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Đại Mao cất kỹ roi ngựa, quay đầu đã thấy dáng vẻ TL Kỳ cẩn thận từng li từng tí che chở, nhịn không được trêu chọc:

"Ai nha, người nào biết mới nói lão đại bị thương. Chứ ai không biết nhìn vào còn tưởng lão đại vừa sinh cho lão Tô một tiểu tử mập mạp đó."

TL Kỳ cùng Tạ Khuynh cùng lúc nhìn hắn với con mắt hình viên đạn. Đại Mao thức thời ngậm miệng, không dám chọc hai người nữa, đi giúp người khác nhóm lửa.

Tạ Khuynh ngồi xuống một tảng đá, TL Kỳ đi xem đầu bếp chuẩn bị nấu cái gì. Tạ Khuynh cảm thấy cổ họng khô khát vô cùng, hỏi tiểu nha đầu bên cạnh:

"Có nước không?"

Mê Truyện Dịch

Tiểu nha đầu liên tục gật đầu:

"Có có có. Tiểu thư chờ một lát."

Nói xong tới chỗ xe ngựa lấy một túi nước đưa cho Tạ Khuynh. Tạ Khuynh nhận lấy chậm rãi uống hai ngụm, hướng tiểu nha đầu nói lời cảm tạ:

"Mấy ngày nay đa tạ ngươi."

Nàng mê man bốn ngày, sau khi tỉnh lại yết hầu chỉ khát đơn giản như thế, chứng tỏ lúc mê man có người thường xuyên mớm nước.

Tiểu nha đầu ngu ngơ cười một tiếng:

"Tiểu thư quá khách khí."

TL Kỳ bưng một chén nước ấm tới, thấy Tạ Khuynh đang uống nước lạnh, vội vàng trách mắng:

"Sao lại uống nước lạnh? Đây đây đây, nước nóng mới nấu, bây giờ thân thể ngươi yếu ớt, không thể cảm lạnh."

TL Kỳ vừa đến, tiểu nha đầu liền thức thời lui sang một bên. Website TruyenLau.com

Tạ Khuynh nhìn thoáng qua nước nóng TL Kỳ đưa tới bên miệng mình, rồi nhìn sang chỗ nấu cơm, nói:

"Tùy tiện lấy chút lương khô ăn là được, còn nhóm lửa gì nữa, không thấy phiền a? Lấy chút màn thầu và thịt lại đây, ta..."

Lời còn chưa dứt đã bị TL Kỳ cắt ngang:

"Được rồi được rồi. Ăn một bữa cơm mà cũng ngại phiền. Cũng đâu ai bắt ngươi nấu, bây giờ ngươi ăn màn thầu thịt khô mà không sợ nghẹn c.h.ế.t à. Đại phu nói sau khi ngươi tỉnh lại, tốt nhất là ăn thức ăn lỏng."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tạ Khuynh không cao hứng:

"Phi. Con mẹ nó chứ đói bụng nhiều ngày như vậy rồi, cái rắm mà thức ăn lỏng."

TL Kỳ giống như đã sớm biết Tạ Khuynh sẽ nói vậy, ngay lập tức trả lời:

"Biết. Chỉ nói thế thôi. Ta còn không hiểu ngươi sao? Yên tâm đi, nấu toàn thức ăn cứng rắn thôi, đảm bảo ngươi ăn no."

Tạ Khuynh không trả lời nữa, vẫn uống nước, túi nước trong tay bị TL Kỳ cướp đi, cố nhét bát nước nóng vào tay Tạ Khuynh. Nàng không còn cách nào, chỉ có thể uống từng ngụm nhỏ nước nóng, không nhịn được lầm bầm:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tiết trời đầu hạ mà muốn ta uống nước nóng, thật là quá có ý tứ."

TL Kỳ mặc nàng oán giận, hắn chả sao cả, còn ở bên cạnh hỏi han ân cần dỗ dành, làm Tạ Khuynh ghê gần chết.

Lúc nghỉ ngơi chờ cơm, Tạ Khuynh hỏi TL Kỳ tình huống trong kinh lúc nàng giả chết, TL Kỳ nói:

"Sau khi ngươi ăn dược vào liền có ngươi báo cho Tướng quân. Tướng quân lập tức tiến cung, cường thế mang ngươi về phủ Tướng quân."

Tạ Khuynh hỏi:

"Cao Tấn đâu? Phụ thân muốn mang ta xuất cung, hắn không nói gì?"

TL Kỳ nghe Tạ Khuynh nhắc tới Cao Tấn, ánh mắt hơi u ám, trả lời:

"Không có. Hình như hắn cũng có bệnh, thời điểm Tướng quân vào cung hắn đang hôn mê. Tướng quân là giành lấy ngươi từ trong tay Thẩm Thái sư cùng Thái hậu mà mang khỏi cung."

Cao Tấn hôn mê... Tạ Khuynh nhớ tới lúc bị nâng đi, hình ảnh Cao Tấn hộc máu...

"Hiện tại mới qua bốn ngày, trong phủ Tướng quân đầu thất của ngươi còn chưa qua đâu."

Tạ Khuynh đ.ấ.m lên người hắn một cái:

"Mẹ nó ai đầu thất?"

TL Kỳ bị đánh cũng cao hứng, xoa cánh tay, tiện hề hề nói:

"Ta đầu thất, ta đầu thất, được chưa?"

Tạ Khuynh lười nói với tên này, trong lòng vô cùng phiền muộn, không kiên nhẫn hỏi:

"Cơm chín chưa? Tính làm chục mâm mỗi mâm chục món hả? Tùy tiện làm có ăn là được rồi."

TL Kỳ cười hỏi:

"Ta biết ngươi nóng lòng muốn hồi biên quan, nhưng chút thời gian ăn cơm thôi không cần phải gấp."

Tạ Khuynh không nói chuyện, vẫn uống nước, TL Kỳ ở bên cạnh mặc sức tưởng tượng:

"Đoạn đường này thật ra có thể từ từ mà đi. Dù sao đã rời kinh hơn trăm dặm, cũng không ai thúc giục. Chúng ta đi chậm chút, nhìn non sông tươi đẹp hai bên đường. Lần này hồi biên quan, không biết lần sau vào kinh là bao giờ."

"Chẳng qua không vào kinh cũng không sao cả. Ở biên quan cũng tốt, sau này..."

TL Kỳ đứng đó ra sức tưởng tượng về tương lai sau này ở biên quan. Tạ Khuynh hững hờ hắn cũng nói không ngừng, không hề hay biết mà hấp dẫn sự chú ý của người khác.

Gốc cây phía sau đống lửa, có đôi mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm Tạ Khuynh. Người đó mặc áo choàng, vành nón kéo xuống rất thấp. Từ khi Tạ Khuynh xuống xe ngựa, ánh mắt của hắn liền ghim chặt lên người Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh bị thương nhưng sự nhạy bén vẫn còn, lúc nãy đã cảm thấy có người đang nhìn mình. Nàng bất động thanh sắc đợi trong chốc lát, sau đó chính xác nhìn ngay vào chỗ kia, cùng người mặc áo choàng đối diện trong nháy mắt.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu