Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 452: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Sau khi đứng vững dưới đất, Tạ Nhiễm nói:

"Kỳ thật mấy động tác này ta đều biết cả, chỉ là trước đó không dám làm. Hôm nay bị tỷ dọa, ta chợt phát hiện mấy thứ trước kia ta sợ hãi chỉ là trò trẻ con."

Tạ Khuynh không nhịn được tán thưởng:

"Không hổ là hài tử của lão Tạ, có thiên phú."

Lúc Tạ Nhiễm nghe được câu khích lệ này, mắt ánh lên như có ngôi sao, cười rực rỡ hỏi:

"Tỷ thấy vậy thật sao? Ta... Không phải gánh nặng của Tạ gia?"

Tạ Khuynh ôm nàng đi về hướng đường cái, vừa đi vừa nói:

"Đương nhiên không có. Ta cảm thấy ngươi học còn mau hơn Tạ Đạc. Hồi bé hắn học cưỡi ngựa ở biên quan, ta đã nhìn thấy, cái bộ dáng kia, chậc chậc, nhát như cáy."

Thái thị có hai hài tử, Tạ Nhiễm và Tạ Đạc. Nữ nhi thì Thái thị nuôi ở kinh thành Tạ Viễn Thần không quản. Nhưng nhi tử thì hàng năm ông đều phái người đưa tới biên quan ở hai tháng rèn luyện uốn nắn lại tính thiếu gia ở kinh thành, thuận tiện dạy cưỡi ngựa dạy võ công gì gì đó.

Trước giờ Tạ Nhiễm chưa bao giờ nghe ai kể về chuyện Tạ Đạc học cưỡi ngựa ở biên quan. Khi còn bé, hàng năm phụ thân đều phái người về đón Tạ Đạc, lại không đón nàng. Tạ Nhiễm biết là mẫu thân không đồng ý cho nàng đi cùng Tạ Đạc, sợ nàng không thể chịu khổ, nhưng nàng vẫn nhịn không được thầm tức giận trong lòng.

Mà mỗi lần Tạ Đạc từ biên quan về luôn khoe khoang mình có chủy thủ mới, roi ngựa mới, đều là tự tay phụ thân làm cho hắn. Xưa nay phụ thân chưa từng tự tay làm món gì tặng Tạ Nhiễm, cho nên nàng vô cùng ghen tỵ.

Nghe Tạ Khuynh kể những chuyện xấu hổ của Tạ Đạc ở biên quan, Tạ Nhiễm cười đến ngã ngửa, phảng phất như khúc mắc nhiều năm được cởi bỏ, vô cùng vui vẻ.

**

Mê Truyện Dịch

Tạ Nhiễm và Tào thị ở lại trong cung bảy tám ngày nói hồi Tướng quân phủ.

Sau khi trở về, Tạ Nhiễm liền viết một phong thư gửi cho Phù Diên Đông. Trên thư nói rõ hai người không phù hợp. Vốn tưởng chuyện tới đây là kết thúc, không ngờ vài ngày sau Phù Diên Đông lại tìm tới cửa.

Lúc Phù Diên Đông đến, Tạ Nhiễm đang tập cưỡi ngựa trong trại nuôi ngựa nhà mình. Khi Phù Diên Đông được tôi tớ Tạ gia dẫn qua đó, đập vào mắt là cảnh tượng Tạ Nhiễm ngồi trên lưng ngựa thần thái phi dương.

Thiếu nữ thanh xuân chính mậu, tinh thần phấn chấn, trong nháy mắt Phù Diên Đông thấy được hình bóng Nhụy Nương. Lần đầu tiên hắn thấy Nhụy Nương cưỡi ngựa, nàng cũng lóa mắt như vậy.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tạ Nhiễm chạy một vòng, trông thấy Phù Diên Đông đứng bên cạnh chuồng ngựa, nàng chậm lại, quay đầu cưỡi ngựa về hướng đó, nhẹ nhàng nhảy xuống đất, cười hỏi:

"Phù đại nhân, sao ngươi lại tới đây?"

Phù Diên Đông thu hồi sự hoảng hốt lúc nãy, nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Ta đến hỏi ngươi một chút xem lá thư kia có ý gì."

Tạ Nhiễm cười nói:

"Lá thư đó cũng gửi được bảy tám ngày rồi, giờ ngươi mới tới hỏi sao?"

Phù Diên Đông xin lỗi: Website TruyenLau.com

"Mấy ngày nay ta hơi bận bịu, nên trì hoãn."

Tạ Nhiễm nói:

"Không sao. Kỳ thật ngươi đến tìm ta khiến ta rất vui. Có thể nói trực tiếp với ngươi càng tốt hơn."

Phù Diên Đông trầm mậc một lát rồi hỏi:

"Ngươi nghiêm túc sao? Ta không có chỗ nào đắc tội ngươi chứ?"

Tạ Nhiễm lắc đầu:

"Không có. Ngươi rất tốt. Nhưng ta cảm thấy chúng ta không thích hợp. Ta nhìn ra được ngươi đã có người trong lòng. Mặc kệ người đó có còn hay không, từ đầu tới cuối ngươi vẫn thích, không hề thay đổi. Nếu nàng ấy trên trời có linh, nhất định sẽ rất vui."

Phù Diên Đông chưa bao giờ giấu diếm Tạ Nhiễm chuyện mình từng có vị hôn thê:

"Quả thật ta chưa quên được nàng ấy. Nhưng ta cũng nguyện ý mở rộng cửa lòng với người khác, nếu ngươi..."

Tạ Nhiễm cắt ngang:

"Dù ngươi không có người trong lòng thì hai ta cũng không thích hợp."

"Khi còn bé người nhà định thân cho ta và Thái tử, ngươi cũng biết đó. Bất quá lúc đó ta còn quá nhỏ, không có ấn tượng. Chờ tới khi ta biết yêu, gặp một cầm sư, hắn cùng ta đàm phong thuyết nguyệt, kể ta nghe về thế giới bên ngoài. Ta thực sự rất tò mò, thế là làm chuyện sai lầm nhất cuộc đời --- đào hôn bỏ trốn cùng hắn."

"Đây cũng là lý do vì sao trưởng trưởng tỷ phải mang danh ta vào cung làm phi, mà không phải vì mẫu thân không nỡ."

"Khoảng thời gian bỏ trốn ta vấp phải nhiều khó khăn. Cầm sư kia là người ăn bám, lúc ta có tiền hắn đối xử với ta rất tốt, khi không có tiền hắn nói câu nào cũng phải chọc ngoáy ta. Lúc đầu được nương tiếp tế, ta thấy vấn đề này không lớn, nhưng sau đó phụ thân ta chặt đứt tiếp tế, ta không còn tiền, khuôn mặt thật của hắn mới lộ ra."

"Sau khi phụ thân đón ta về, nương muốn ta lấy chồng, ta nghĩ cũng được thôi, gả thì gả, chọn một nam nhân dòng dõi tốt, nhân phẩm tốt là được rồi. Nương ta chọn trúng ngươi."

"Nhưng bây giờ ta đã thông suốt. Ta không muốn vì dòng dõi, vì tới tuổi lấy chồng mà thành thân. Ta muốn bước ra thế giới bên ngoài, tìm kiếm ý nghĩa thật sự của cuộc đời này, sau đó lại cân nhắc có lấy chồng hay không."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu