Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 239: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cho nên, nàng quyết định tối nay phải ra ngoài mua chút rượu trở về, không say không nghỉ!

Tạ Khuynh nhảy lên nhánh cây, lưng tựa thân cây, lòng tràn đầy vui vẻ lên kế hoạch cho đêm nay, bỗng nhiên nghe thấy dưới gốc cây truyền đến một giọng nói:

"Xuống đây! Giống cái gì hả?"

Tạ Khuynh đẩy mấy lá cây um tùm ra, thấy rõ người đứng phía dưới, là Thái thị. Một tay bà bưng đĩa trái cây, một tay xách hộp cơm, ngửa đầu đứng dưới tàng cây.

Mê Truyện Dịch

Thấy sau lưng Thái thị không có ai, Tạ Khuynh xoay người nhảy xuống, chuẩn xác tiếp đất ngay trước mặt Thái thị. Mấy ngày không thấy, sắc mặt Thái thị không được tốt lắm, đáy mắt bầm đen, tròng mắt đầy tơ máu.

Nàng tươi cười gọi một tiếng:

"Chào đại nương."

Thái thị mặt lạnh liếc nàng một cái, trực tiếp đi vào phòng, vừa đi vừa nói:

"Cùng ta vào đây."

Tạ Khuynh không rõ ràng lắm đi vào, lại không bước vào phòng, hai tay ôm n.g.ự.c đứng tựa vào cửa nhìn Thái thị đặt đĩa trái cây lên bàn tròn ngoài phòng.

Thái thị thấy nàng đứng yên bất động, không khỏi 'chậc' một tiếng:

"Đứng đó làm gì? Lại đây! Nếm thử quả này xem ngọt hay không."

Tạ Khuynh cho là mình nghe nhầm.

Thái thị kêu nàng ăn trái cây?

Chuyện lạ chưa từng thấy, Tạ Khuynh nghĩ đến quả táo độc của hoàng hậu. Thái thị sẽ không thừa dịp nàng ở ngoài cung để độc c.h.ế.t nàng a?
TruyenLau.com
"Tới đây đi! Đều là trái cây trong điền trang vừa sáng sớm người làm đã hái mang tới, vừa mềm vừa ngọt, ta đã rửa rồi."

Tạ Khuynh bán tín bán nghi đi qua, lòng còn sợ hãi:

"Đại nương, ngài có chuyện gì thì nói thẳng là được, ngài thế này... Ta sợ hãi." TruyenLau

Thái thị giương mắt nhìn Tạ Khuynh, thấy thần sắc của nàng quả thật vừa nghi hoặc vừa sợ hãi. Bà thở dài một tiếng, rồi nở nụ cười.

Nụ cười này, làm Tạ Khuynh càng sợ hơn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thái thị tự chọn một quả chín mọng, sau đó ngồi xuống gọt vỏ rồi đưa cho Tạ Khuynh.

"Ăn đi." Thái thị nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh nghi hoặc không thôi nhìn trái cây mọng nước, mang tâm thái 'bà ấy tuyệt đối sẽ không hạ độc ngay trong phủ'à cắn một miếng, nước ngọt và mùi thơm của trái cây lưu chuyển trong miệng nàng.

Thái thị thấy Tạ Khuynh rốt cục cũng chịu ăn, thở phào nhẹ nhõm. Nhưng phản ứng tiếp theo của bà lại làm Tạ Khuynh cực độ sợ hãi, chỉ thấy bà đột nhiên đỏ vành mắt, sợ bị Tạ Khuynh thấy mình khóc còn đặc biệt xoay lưng đi, im ắng dùng khăn tay lai nước mắt.

Tạ Khuynh đứng sau lưng nhìn một lúc lâu, thật sự không nhịn được hỏi một câu:

"Đại nương cãi nhau với lão Tạ sao? Ngài đừng giận lão. Lão chỉ là con lừa, không bao giờ biết nói lời dễ nghe, lão có nói gì quá đáng với ngài thì ngài cũng đừng để trong lòng."

Thái thị hít mũi một cái, khẽ đáp:

"Không có cái nhau, ngươi chớ đoán mò."

Tạ Khuynh 'a' một tiếng: "Không cãi nhau thì tốt."

Trong lòng lại buồn bực, không cãi nhau thì sao lại phải khóc?

Thái thị điều chỉnh tốt tâm tình, xoay người lại lúc nước mắt đã lau khô. Bà chỉ chỉ cái ghế bên cạnh để Tạ Khuynh ngồi xuống. Tạ Khuynh làm theo, thẳng lưng ngồi nửa cái mông, chậm rãi nghe bà nói.

"Cô nương, lúc trước là hai mẹ con ta có lỗi với hai mẹ con ngươi. Mấy năm nay ta cũng đã tỉnh táo lại, mùng một mười lăm ăn chay là có ý muốn nương ngươi thứ tội. Ta biết chỉ như vậy thì không đủ, nương ngươi cũng không sống lại được, nhưng ta chỉ có thể làm như thế."

"Ta không phải một nữ nhân rộng lượng, không thể nhìn nam nhân của mình trong lòng có người khác, ta bụng dạ hẹp hòi, ta nông cạn thiển cận, ngươi muốn nghĩ thế nào, muốn nói thế nào về ta cũng được, thậm chí hận ta cũng không sao cả."

"Chỉ là, nếu ngươi hận, ngàn lần vạn lần tập trung về phía ta, đừng trách những người khác, những người khác không trêu chọc ngươi."

Lời này của Thái thị làm lòng Tạ Khuynh căng thẳng.

Có ý gì? Chẳng lẽ việc nàng đánh Tạ Đạc bại lộ rồi?

"Đại nương, sao đột nhiên ngài lại nói mấy lời này?" Tạ Khuynh chột dạ hỏi.

Thái thị hít mũi một cái, hốc mắt lại đỏ lên, kéo tay Tạ Khuynh, âm thanh run rẩy:

"Phụ thân ngươi nói... Dù Nhiễm nhi trở về, ông ấy cũng không cho nó ở lại kinh thành, hai tỷ muội ngươi đều phải đi biên quan."

"Nhiễm tỷ nhi từ nhỏ đã được nuông chiều, chưa bao giờ chịu khổ, điều kiện ở biên quan rất khắc nghiệt, đúng không?" Thái thị yếu ớt hỏi Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh ngẩn người, thế mới biết Thái thị không phải nói về chuyện của Tạ Đạc, mà là Tạ Nhiễm. Nàng trả lời:

"Điều kiện ở biên quan xác thực không tốt bằng trong kinh, nhưng cũng không phải khắc nghiệt."

Thái thị như được cổ vũ, liên tục gật đầu, cầm tay Tạ Khuynh thật chặt:

"Được, vậy ta liền yên tâm. Nếu tương lai Nhiễm nhi cùng ngươi đi biên quan, ngươi hãy nể mặt phụ thân ngươi, quan tâm chiếu cố nó, lúc nó làm mình làm mẩy thì ngươi hãy nhường nó một chút. Hôm nay đại nương giao phó Nhiễm nhi cho ngươi, ngươi có thể chiếu cố nàng thật tốt, đúng không?"



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu