Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 420: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Đa tạ trả lại."

Tạ Khuynh nhún vai:

"Không cần khách khí. Vốn là của ngươi, tiền thì ta tiêu rồi, đồ vật cũng nên giữ lại thay ngươi."

Phù Diên Đông bật cười.

Tạ Khuynh trả xong liền muốn đi, cáo từ với hắn:

"Vật quy nguyên chủ, ta đi đây."

Phù Diên Đông thấy nàng muốn trèo tường bỏ đi, gọi lại:

"Nếu không chê, ta mời ngươi uống chén trà."

Trà lâu Đông Thăng.

Tối qua có một trận mưa nhỏ, Tạ Khuynh đang trong cơn mơ lạnh đến mức chui tọt vào n.g.ự.c Cao Tấn. Cái ôm của hắn rất ấm áp, chỉ có những lúc thế này mới phát huy được chút tác dụng.

Bàn đá xanh trên phố còn mang chút hơi nước, bánh xe dính đầy bùn. Cũng may ánh dương sau cơn mưa càng thêm xán lạn, Tạ Khuynh cùng Phù Diên Đông ngồi dựa vào lan can, vừa phơi nắng vừa ngắm cảnh phố phường náo nhiệt.

Phù Diên Đông hỏi Tạ Khuynh:

"Muốn uống trà gì?"

Tạ Khuynh lắc đầu.

Phù Diên Đông liền tự quyết định gọi một bình Phương Sơn Lộ Nha.
TruyenLau
"Phương Sơn Lộ Nha của trà lâu Đông Thăng là chính tông nhất kinh thành." Phù Diên Đông giảng giải.

Tạ Khuynh nghe vào cái kiểu cái không, Phù Diên Đông hỏi:

"Đại cô nương có thường uống trà không?"

Trà có lịch sử lâu đời, bất kể là nhà bình thường hay huân quý phú hào đều không thể thiếu trong cuộc sống thường ngày. Trên cơ bản chỉ cần nhà có hơi chút gia thế đều sẽ biết phẩm trà, đây cũng là một phương pháp để bắt chuyện. TruyenLau

"Không uống." Tạ Khuynh dứt khoát trả lời.

Phù Diên Đông: ...

Còn trông cậy dùng trà để triển khai chủ đề, Phù Diên Đông bị câu vừa rồi của Tạ Khuynh dồn vào ngõ cụt, không biết phải nói gì tiếp theo. Ít ra nàng nói câu 'Không uống thường xuyên' cũng so với câu c.h.é.m đinh chặt sắt 'Không uống' tốt hơn biết bao nhiêu lần.

"Vậy, xưa nay ngươi uống gì?" Phù Diên Đông hỏi.

Trong nhận thức của hắn, thà rằng ăn không thịt còn hơn cư không trúc, uống không trà. Trà đối với hắn quan trọng như cơm vậy, trừ phi công vụ thật sự bận rộn, dưới tình huống bình thường một ngày hắn phải uống mấy ấm. Đọc truyện tại TruyenLau.com

"Nước nè, rượu nè." Tạ Khuynh nói như một lẽ đương nhiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phù Diên Đông: ...

Lúc này pha trà sư đã chuẩn bị kỳ càng, tiểu nhị của trà lâu sắp xếp một cái bàn nhỏ bên cạnh hai người, chuyên để pha trà sư pha cho hai người dùng.

Mặc dù Tạ Khuynh ít uống trà, nhưng cũng biết món đồ phục vụ trước mặt người dùng thế này, chưa chắc ngon hơn nhưng chắc chắn quý hơn.

Phù Diên Đông ngược lại rất thích thú, chăm chú thưởng thức động tác ưu nhã của pha trà sư, ánh mắt như điện, phảng phất như đang kiểm nghiệm, nghiêm khắc tựa giám khảo trường thi.

Uống ly trà thôi, có cần bày vẽ vậy không?

Tạ Khuynh nghĩ, đến Cao Tấn còn không kiểu cách như thế. Dù sao chỉ có những người từng ở trong quân mới biết, hành quân có cơm nóng vào miệng đã là xa xỉ, đừng nói tới chuyện phong nhã như uống trà.

Cuối cùng, sau một phen thao tác của pha trà sư, một chén trà nhỏ được nâng đến đặt trước mặt Tạ Khuynh. So với Phù Diên Đông trước nghe sau phẩm, chia ra ba ngụm uống từng chút thì Tạ Khuynh một hơi nuốt cái ực thật sự quá hào sảng.

Pha trà sư pha xong thì lui xuống, Phù Diên Đông thấy chén của Tạ Khuynh trống không, liền muốn thêm trà cho nàng, Tạ Khuynh vội vàng xua tay:

"Không uống, đắng."

Phù Diên Đông cũng không miễn cưỡng, tự thêm trà cho mình, nói:

"Đạo thưởng trà như phẩm nhân sinh, đắng trước ngọt sau, cần phải cẩn thận nghiền ngẫm."

Tạ Khuynh không hiểu:

"Nhân sinh đắng trước ngọt sau có cái gì tốt mà nghiền ngẫm? Có ai trời sinh muốn chịu khổ. Cũng chỉ là không còn cách nào mới cố chịu đựng, đắng trước ngọt sau cũng chỉ là câu an ủi người trong nghịch cảnh. Nếu đời người có thể thuận buồm xuôi gió, bọn họ còn chọn đắng trước ngọt sau nữa không?"

Phù Diên Đông ngây ngẩn cả người, câu này nghe vô lý nhưng lại rất thuyết phục.

Suy nghĩ nữa ngày hắn mới nặn ra được một câu biện luận:

Mê Truyện Dịch

"Nhưng cuộc đời thuận buồm xuôi gió không phải có hơi thiếu màu sắc sao? Đến khi lâm chung hồi tưởng lại, cả kiếp người trôi qua không chút gợn sóng, từ khi sinh ra thẳng một đường tới cuối, chẳng lẽ không vô vị sao?"

Tạ Khuynh nói:

"Vậy chẳng lẽ nhất định phải khổ mới thú vị sao? Lúc lâm chung hồi tưởng lại một kiếp người, từ khi sinh ra liền cơ nhỡ không nơi nương tựa, nửa đời lăn lóc, tứ phía khinh bỉ, đến già góp được chút của lại bệnh tật triền miên, sống không được lâu. Cuộc đời như vậy mà hồi tưởng lại, không bệnh c.h.ế.t thì cũng tức chết."

Phù Diên Đông: ...

Hắn lại không phản bác được.

Nhưng hình như... Có chút đạo lý.

Lần đầu tiên hắn sinh ra hoài nghi với tín ngưỡng bấy lâu.

Tạ Khuynh âm thầm thở phào một hơi, rốt cuộc dựa vào công lực nói bậy càng luyện càng thâm hậu của nàng, một lần nữa bảo vệ lòng tự trọng của cái bụng không vết mực* này.

"Đại cô nương đại trí nhược ngu*, tại hạ bội phục." Phù Diên Đông thật lòng thật dạ chắp tay kính nể.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu