Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 237: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Hai tay Thẩm Thiên Phong siết chặt trong tay áo, không nhịn được hỏi:

"Vì sao chứ?"

Mê Truyện Dịch

"Năm đó nước ta gặp họa từ trong mà ra, vì một ý nghĩ sai lầm của Đại Vu sư mà phát động chiến tranh, đến mức nước ta hủy diệt. Cố Trường Phong dĩ nhiên đáng chết, nhưng những thủ lĩnh An Cách bộ lạc lúc đó đứng phía sau khuyến khích chiến sự cũng phải trả giá. Nếu không phải bọn hắn xúi giục từ bên trong, Nam Cương sao lại xung đột với Lễ triều.

Lễ triều cùng Cố Trường Phong dĩ nhiên đáng ghét, nhưng đám người ở phía sau xúi giục cũng không vô tội! Vì lẽ đó, ta muốn ngươi thay chúng ta gϊếŧ bọn hắn."

Lão nhân Nam Cương nói ngắn gọn về sự tình năm đó, giọng nói lộ ra sự phẫn hận khó nén.

Thẩm Thiên Phong khó xử:

"Độc lão, không phải ta không muốn giúp ngài. Ngài muốn gϊếŧ ai cũng được, nhưng những người đó thì không thể."

Sắc mặt của lão nhân Nam Cương lập tức biến hóa, dọa cho Thẩm Thiên vội vàng giải thích:

"Độc lão ngài nghe ta nói. Mấy người đó hiện giờ được đại hãn Bắc Liêu ra sức bảo vệ. Bây giờ đang vì bọn hắn mà bàn điều kiện với tiểu tử Hoàng đế. Tên tiểu tử kia cũng sắp đồng ý rồi, những tù binh kia nếu không thể bình an về Bắc Liêu, đại hãn nhất định giận tím mặt."

Lão nhân Nam Cương không muốn nghe Thẩm Thiên Phong nói nhảm. Đại hãn Bắc Liêu nghĩ thế nào thì liên quan gì bọn họ? Vốn dĩ cho là mấy tù binh kia bị bắt về Lễ triều chắc chắn phải c.h.ế.t không nghi ngờ. Ai biết sứ thần Bắc Liêu đột nhiên tới chơi, lôi ra chất tử rác rưởi từ thuở nào của Lễ triều. Thác Bạt Diên nói ra sự tồn tại của chất tử trước mặt mọi người, chính là để tiểu tử Hoàng đế thỏa hiệp. TruyenLau

Mà tin tức mới nhất bọn họ thu được chính là, tiểu tử Hoàng đế Lễ triều đã lung lay, chỉ cần một khoảng thời gian ngắn nữa thôi thánh chỉ sẽ được ban xuống. Đến lúc đó đám tù binh kia sẽ về lại Bắc Liêu, đây là kết quả bọn họ không hề muốn thấy.

"Nói như vậy, là Thẩm đại nhân không muốn giúp chúng ta?" Lão nhân Nam Cương hỏi.

Thẩm Thiên Phong tỏ ra thần sắc khó xử, thao thao bất tuyệt giải thích:
TruyenLau.com
"Không phải không giúp, mà là chuyện này không thể giúp a. Mấy tù binh kia nếu là trên đường áp giải bị sát hại thì còn dễ nói. Đó là lỗi của Võ Uy quân hộ tổng bất lực, đại hãn không thể nào trách tội chúng ta. Nhưng mấy tù binh kia giờ đã được Võ Uy quân bình an hộ tống hồi kinh, chủ tử nhà ta phụng mệnh tới đón bọn hắn. Nếu không thể bình an đón người về, đại hãn sẽ trách tội mỗi mình chủ tử nhà ta. Nguyên do trong đó, kính xin Độc lão thông cảm cho."

Lão nhân Nam Cương nhẫn nại tính tình nghe Thẩm Thiên Phong nói xong những lời này, biết được ý tứ của hắn là tuyệt đối sẽ không giúp, giận dữ phất tay:

"Vậy thì không còn lời gì để nói nữa. Ngươi cút đi."

Thẩm Thiên Phong nghĩ tới lý do hôm nay đến đây còn chưa có hoàn thành, đánh bạo hỏi:

"Vậy chuyện lúc nãy ta nói với Độc lão..." TruyenLau

Lão nhân Nam Cương cố ý hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Chuyện gì? Ta không nhớ rõ."

Thẩm Thiên Phong biết lão nhân cố ý làm khó dễ, đành phải nhắc lại:

"Chính là thỉnh Độc lão lại ban thưởng thêm một chút cổ dược cho tại hạ."

Lão nhân Nam Cương trực tiếp cự tuyệt:

"Việc người động sát thủ đối với Quý phi Tạ gia, Thiếu chủ nhà ta đã thập phần bất mãn. Cổ dược không thể cho ngươi thêm nữa, mời Thẩm đại nhân trở về đi."

"Độc lão, chúng ta..." Thẩm Thiên Phong còn muốn nói thêm gì đó, bỗng nhiên từ trên nóc nhà buông xuống hai con nhện đen lớn bằng bàn tay, treo trên tơ trắng quỷ dị giương nanh múa vuốt.

Thẩm Thiên Phong lập tức bị doạ chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người, sao còn dám nói nhảm thêm nữa, hốt hoảng bỏ chạy.

Lão nhân Nam Cương đứng trước cửa sổ nhìn bóng lưng chạy trối c.h.ế.t của Thẩm Thiên Phong, cười khẩy vươn tay kéo một bên cơ quan của cửa sổ xuống. Cửa sổ lập tức đóng lại, lão nhân đi vào đứng trước một tấm bình phong nằm giữa gian trong và gian ngoài, cung kính hồi bẩm với người bên trong:

"Thiếu chủ, người đã đi."

Lát sau, từ trong bình phong truyền ra một thanh âm trẻ tuổi:

"Đã biết. Người này lòng tham không đáy, gian trá giảo hoạt, tuyệt đối không thể xem thường."

"Vâng." Lão nhân Nam Cương đáp một câu, sau đó lại hỏi:

"Nhưng nếu hắn không chịu hỗ trợ, vậy những tù binh kia nên làm thế nào cho phải? Chẳng lẽ chúng ta cứ trơ mắt nhìn bọn hắn bị Thác Bạt thị đón về Bắc Liêu?"

"Việc này ta tự có sắp xếp, tuyệt đối không để bọn hắn toại nguyện là được." Người trẻ tuổi phía sau tấm bình phong nói.

"Vâng."

**

Tạ Khuynh nằm mơ cũng không nghĩ tới, có một ngày mình sẽ phụng chỉ leo tường xuất cung.

Bởi vậy, nàng cảm thấy dáng vẻ 'luôn tự khen bản thân lén lút, giữ bí mật vô cùng tốt, ai cũng không biết nàng lặng lẽ chuồn khỏi cung' trước đó của mình có chút ngu đần.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu