Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 345: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Lồng sắt chứa Cao Nguyệt bị người đẩy khỏi đại điện, đi về hướng trường đấu thú của hoàng cung chuyên dụng cho đám con cháu hoàng thất.

Mà những người tham gia yến hội trong điện cũng đều dời bước theo.

**

Trước khi ra sân.

Tùy - Uông hai vị đại nhân vẫn chưa từ bỏ khổ khuyên Cao Tấn, thấp giọng nói:

"Bệ hạ, trận chiến này ngài không thể lên. Bắc Liêu bày trận này là cá cược ác độc, muốn áp chế uy phong Lễ triều ta. Nhưng uy phong bị áp chế là chuyện nhỏ, nếu ngài có gì bất trắc, không phải Lễ triều sẽ đại loạn sao?"

Cao Tấn vẫn đang sửa sang quần áo giống như những hộ vệ khác trong sứ đoàn, làm tốt chuẩn bị sẵn sàng ra trận c.h.é.m gϊếŧ.

"Các ngươi cho rằng chỉ cần không đánh thì bọn chúng sẽ thả sứ đoàn về Lễ triều sao?" Cao Tấn trầm giọng nói:

"Hôm nay rõ ràng bọn hắn muốn diệt chúng ta. Bất quá là tìm cái cớ đường hoàng để chúng ta tự mình lên sân khấu thôi."

Đạo lý này Tùy - Uông hai vị đại nhân há lại không hiểu, bọn họ chỉ muốn xem có còn biện pháp nào khác không.

Nếu hôm nay chỉ có bọn họ, c.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi. Chờ việc này truyền tới Lễ triều, tự sẽ có người đến mang t.h.i t.h.ể vì nước hi sinh của họ về an táng, cũng xem như c.h.ế.t có ý nghĩa. Nhưng mấu chốt là còn có Hoàng đế ở đây a, nếu không còn Hoàng đế nữa, chẳng phải thiên hạ đại loạn.

"Đừng nói nhiều nữa. Tới thương nghị đấu pháp đi." Tạ Khuynh hô to một tiếng, cắt ngang cuộc đối thoại giữa Cao Tấn cùng hai vị đại nhân.

Hai mươi bảy người tụ lại một chỗ, Cao Tấn nói:

"Hôm nay chuyện đến nước này, trẫm và chư quân cùng tiến cùng lùi. Chuyện hôm nay thành, nếu may mắn còn mạng sống, chư quân đều có công cứu giá, phong ấm ba đời. Trẫm nhất ngôn cửu đỉnh, quyết không nuốt lời!"

Mọi người chắp tay đáp lại: "Vâng, đa tạ Bệ hạ."

Cao Tấn giơ tay để mọi người tiến lại gần nghe phân phó:

"Bên ta có hai mươi bảy người, không thể đồng thời ra sân. Chia làm bốn đội, tiên phong, trung phong, hậu vệ, thay thế. Ba đội trước, mỗi lần đánh xong thì về phía sau tuần hoàn. Nói cách khác, nếu đội tiên phong đánh trận đầu, vậy trận đầu thắng rồi đội tiên phong sẽ thay đổi nghỉ ngơi, trung phong lên thành tiên phong. Cứ thế suy ra, nếu đội tiên phong có người bị thương sắp bại, trung phong thay thế ngay lập tức. Nếu trung phong sắp bại, hậu vệ lên thay, cho đến người cùng cuối, không thắng không lùi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cao Tấn dùng phương pháp này là muốn tận lực để hai mươi bày người giữ lại chút sức. Bởi vì nếu bàn về đơn đả độc tấu, họ không e ngại bất cứ kẻ nào. Nhưng bây giờ là hai mươi bảy đối đầu với hai trăm mười sáu, một đối tám, tiêu hao thể lực là vấn đề lớn nhất. Website TruyenLau.com

Mọi người minh bạch ý tứ của Cao Tấn, chắp tay lĩnh mệnh: "Vâng."

Đã có phương pháp tác chiến rõ ràng, sau đó là chia bốn đội.

Cao Tấn nhìn Tạ Khuynh, bản năng muốn phân nàng vào đội hậu vệ, còn chưa mở miệng đã nghe Tạ Khuynh nghĩ:

[ ta và ngươi một đội, muốn đánh thì cùng nhau đánh, muốn c.h.ế.t cùng chết! ]

Cao Tấn thấy thần sắc Tạ Khuynh nghiêm túc, khóe môi hắn mấp máy, gật đầu thỏa hiệp: Đọc truyện tại TruyenLau.com

"Được, Tạ Khuynh cùng trẫm và bốn vị này là tiên phong, trung phong là..."

An bài cuối cùng là, Tạ Khuynh Cao Tấn đội tiên phong, TL Kỳ cùng Tô Biệt Hạc đội trung phong, Chu Phóng nhỏ tuổi nhất trong đội hậu vệ trung niên, đội dự bị là những người có thân thủ tốt, có thể thay thế tiên phong đã thắng trận đầu ra sân thắng trận thứ hai.
Website TruyenLau.com
Hết thảy đã chuẩn bị sẵn sàng, Cao Tấn dẫn mọi người đi đến trường đấu thú.

Sân bãi của trường đấu thú này cũng không lớn, vừa vào sân đã nghe thấy một mùi hôi thối m.á.u me tẩy rửa không sạch. Cao Nguyệt bị giam trong lồng treo ở một góc của trường đấu thú, hắn ngồi xếp bằng, dưới góc nhìn này hắn có thể nhìn thấy rõ biểu hiện của từng người trong sân, nhưng hắn không có hứng thú.

Hai mươi hộ vệ phổ thông đấu với những dũng sĩ tám nước tỉ mỉ lựa chọn. Sức chiến đấu cách xa như thế, hoàn toàn là đơn phương nghiền ép. Cao Nguyệt thật sự hoài nghi, trận chiến này có thể không tốn một khắc đồng hồ là đã phân thắng bại.

Trận đầu là hai mươi bảy dũng sĩ nổi danh của Bác Mã quốc, ai ai cũng đều cao to cường tráng. Hai mươi bảy người đứng chung một chỗ, giống như một tòa núi lớn khó đẩy ngã, cảm giác áp bách mười phần. Mà Lễ triều bên kia chỉ ra sáu người, hai mươi mốt người còn lại ở hậu phương quan sát.

[ tốc chiến tốc thắng, chia nhau ra đánh. ]

Trong lòng Tạ Khuynh thầm nói với Cao Tấn như thế. Đối phó với những người khổng võ hữu lực này, xáp vào vật lộn không phải lựa chọn đúng đắn. Đầu tiên là phải tách bọn họ ra, sau đó dùng tốc độ khắc chế lực lượng.

Cao Tấn phân phó đội tiên phong, nhân lực hậu phương cũng nghe:

Mê Truyện Dịch

"Đội tiên phong chia ra các vị trí khôn thổ, đoái kim, khảm thủy, chấn mộc. Chia ra mà đánh, mỗi một kích đều phải tất sát, không thể nhân từ nương tay nửa phần."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu