Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 372: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Không phải là viết thư chất vấn chuyện nàng khi dễ Tạ Nhiễm chứ?

Mang theo suy đoán, Tạ Khuynh đọc nội dung bức thư, càng đọc càng nhíu mày chặt hơn.

Trong thư Thái thị nói rất nhiều, đầu tiên là thay Tạ Nhiễm xin lỗi, để Tạ Khuynh đừng chấp nhặt với muội muội, sau đó nói tổ mẫu cao tuổi cần hiếu dưỡng, mấy chi trong nhà vụn vặt đủ thứ việc, còn nói lão Tạ chinh chiến lâu ngày một thân đau nhức...

Xong hết mấy thứ này mới tới mục đích thật sự của Thái thị---

Bà muốn Tạ Khuynh hồi kinh, đồng thời đã phái xe ngựa và quản gia trong phủ tới đón nàng, hoàn toàn không cho Tạ Khuynh cơ hội cự tuyệt, ý tứ của Thái thị viết rất rõ ràng, trừ phi Tạ Khuynh không nhận mình là người Tạ gia, nếu không nàng nhất định phải về, không muốn về cũng phải về.

Tạ Khuynh phẫn nộ xé thư vứt lên mặt đất, dọa binh đưa thư chờ hồi âm sợ hãi trừng to mắt nhìn nàng, Tạ Khuynh nổi nóng, tức giận chất vấn:

"Nhìn cái gì?"

Binh đưa thư dù là tân binh nhưng cũng nghe lão binh trong doanh trại nói qua những người không thể trêu trong Võ Uy quân, đại tiểu thư của Chủ soái Tạ Khuynh cũng có trong đó.

"Không, không dám."

Binh đưa thư ngơ ngác nói một câu liền muốn vội vàng bỏ chạy, dù sao hắn vào đây để chờ thư hồi âm, nhưng giờ thư cũng đã xé tan rồi, hồi âm khẳng định là không có, hắn tiếp tục lưu lại tìm ngược sao.

Ai biết vừa chạy đến cửa đã bị Tạ Khuynh gọi lại:

"Chờ một chút!"

Binh đưa thư đành phải quay về, chỉ nghe Tạ Khuynh hỏi:

"Ngươi nói thư này đưa tới lúc nào?"

Binh đưa thư cẩn thận hồi tưởng một chút, trả lời một đáp án xác thực:

"Sáu ngày trước."

Tạ Khuynh lại hỏi:

"Thư này trước khi đưa cho ta, đã có ai đọc qua chưa?"

Binh đưa thư không dám giấu diếm, gật đầu nói:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Có, hôm qua mạt tướng đưa thư cho Mạnh Phó soái, có nhắc tới việc phủ Tướng quân cũng gửi thư, một vị Cao Giáo úy bảo mạt tướng đưa thư cho hắn xem một chút."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh vỗ trán.

Binh đưa thư cho là Tạ Khuynh đang trách cứ mình, vội vàng giải thích:

"Lúc đầu mạt tướng cũng nói như vậy không thích hợp, nhưng Mạnh Phó soái nói có thể, mạt tướng cũng chỉ có thể đưa cho hắn."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tạ Khuynh hít sâu một hơi, phất phất tay với binh đưa thư:

"Ta đã biết. Ngươi đi đưa thư cho những người khác đi."

Binh đưa thư như được đại xá, bỏ chạy như thỏ. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Sau khi hắn đi, Tạ Khuynh cúi đầu nhìn những mảnh giấy bị nàng xé nát, nộ khí trùng thiên giẫm rồi lại đạp.

Cao Tấn! Ngươi là cái vương bát đản độc tử!

Hành vi của ngươi tối hôm qua, cmn chính là lừa pháo!

So sánh với hành vi Cao Tấn, Thái thị dùng hiếu nghĩa uy ***** Tạ Khuynh hồi kinh cũng không còn ghê tởm như vậy nữa!

Mê Truyện Dịch

Vốn dĩ Thái thị gửi thư bảo nàng hồi kinh, Tạ Khuynh xé thư đi, sau đó trốn chỗ khác, Thái thị có thể làm gì nàng?

Nhưng bị Cao Tấn chen vào như vậy, Tạ Khuynh cảm thấy nếu mình không về kinh đánh gãy răng hắn, nàng không thể nuốt trôi cục tức này!

**

Nhị quản gia phủ Tướng quân Phúc Quý là do một tay Tướng quân phu nhân đề bạt lên, hắn là của hồi môn của Tướng quân phu nhân, từ Quận vương phủ theo bà về Tạ gia, lần này phụng mệnh phu nhân tự mình đi biên quan mời đại tiểu thư Tạ Khuynh hồi kinh.

Đi theo còn có hai nha hoàn, hai bà tử, tổng cộng ba chiếc xe ngựa, cho vị tiểu thư nuôi dưỡng ở biên quan từ nhỏ này đủ mặt mũi.

Bọn hắn chưa từng tới biên quan, không biết càng đi về phía Bắc địa thế càng ác liệt, nhiều núi ít sông, mấp mô gồ ghề, càng đi càng lạnh, lọt vào tầm mắt là đất vàng cây khô, quan đạo hoang vu, trước không thôn sau không *****, nếu bọn hắn chậm trễ chút nữa không đến kịp thành trấn, không biết phải nghỉ chân ở nơi nào.

Tuy nói bọn hắn là hạ nhân, nhưng cũng là hạ nhân có mặt mũi trong cao môn đại hộ, cuộc sống hằng ngày so với bá tánh bình thường không biết tốt hơn bao nhiêu lần, đâu chịu nổi loại khổ cực bôn ba mệt nhọc này, đi một đường mệt đến ngất ngư.

Không dám phàn nàn Tướng quân phu nhân sai bọn họ đi chịu khổ, lại hận c.h.ế.t vị đại tiểu thư được nuôi dưỡng ở biên quan này, một lão cô nương hai mươi tuổi còn chưa lấy chồng, lớn vậy rồi còn bắt Tướng quân phu nhân phải nhọc lòng lao lực vì nàng, liên lụy bọn họ chạy chuyến này, thật không biết xấu hổ!

Đoàn người phong trần mệt mỏi đuổi tới biên quan, cầm ấn tín phủ Tướng quân đến đại doanh Võ Uy quân tìm Mạnh Phó soái trước, đem quà của Tướng quân phu nhân phát cho Mạnh Phó soái và các tướng lĩnh ở biên quan.

"Đây đều là tấm lòng của phu nhân chúng ta, các tướng quân vất vả ở biên quan, phu nhân thể nhược không thể tự đến thăm viếng chư vị, kính xin chư vị rộng lòng tha thứ, mấy khăn lụa gấm Tứ Xuyên này đều đang rất được ưa chuộng ở Giang Nam, còn có lá trà, điểm tâm các thứ, mời chư vị tự chọn thứ mình thích."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu