Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 225: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Bởi vì không có mục tiêu chính xác, mọi người chia làm ba tiểu đội, Tạ Khuynh đương nhiên đi cùng Cao Tấn một đội, TL Kỳ và Hồ đại phu một đội, Diêm đại phu tự mình làm một đội. Cứ như vậy chia ra ba đường, xông vào đường phố Tinh Kỳ phường đèn đuốc sáng trưng, phi thường não nhiệt.

Tạ Khuynh theo Cao Tấn đi về hướng Đông, hai bên đường xa hoa trụy lạc, đủ loại người mặc quần áo lố lăng ở đây không có gì kì lạ, dù mới nhìn có chút hỗn loạn, nhưng nhìn nhiều nhận ra thứ tự, cũng dần quen thuộc.

Một người bán nghệ ở gánh xiếc ven đường bỗng nhiên phun hai luồng hỏa, Tạ Khuynh vô thức lui về sau hai bước. Cao Tấn thấy thế, vươn tay nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, dặn dò:

"Nơi này tam giáo cửu lưu, ngư long hỗn tạp, nàng nhớ theo sát trẫm."

Tạ Khuynh ngọt ngào cười với Cao Tấn, trong lòng cũng không nhàn rỗi:

Mê Truyện Dịch

[ người tam giáo cửu lưu nào mà lão tử chưa thấy? ]

[ chỗ ngư long hỗn tạp nào mà lão tử chưa đi? ]

[ chỗ này bị Thành Phòng doanh quản quá gắt gao, người phiên bang có thể đặt chân ở kinh thành đừng nói là đao, phỏng chừng hình nộm cũng không dám giấu. ]

[ có cơ hội phải mang Cao Tấn tới biên quan xem một chút nơi tụ tập của man nhân chân chính là như thế nào. ]

[ người ***** m.á.u trên lưỡi đao chỗ nào cũng có. ] Đọc truyện tại TruyenLau.com

Cao Tấn nghe đến đó, không khỏi cười thầm. Đây là lần đầu tiên Tạ Khuynh chủ động muốn mang Cao Tấn tới một góc nhỏ trong thế giới quen thuộc của nàng.

Ý tưởng này cứ tới tự nhiên như vậy, phỏng chừng chính nàng cũng không phát giác.

"Tinh Kỳ phường lớn như vậy, đi đâu tìm người Nam Cương đây?"

Tạ Khuynh thuận miệng trả lời: Đọc truyện tại TruyenLau.com

"Dựa theo quần áo và trang sức, với cửa hàng nữa. Người Nam Cương thích chuyển ngân khí cùng thảo dược. Không khó phân biệt."

Cao Tấn phân phó những hộ vệ sau lưng:

"Có nghe chưa? Đi tìm đi."

Các hộ vệ lĩnh mệnh mà đi.

Không còn hộ vệ đi theo, Tạ Khuynh và Cao Tấn giống như một đôi thiếu gia cùng thiếu phu nhân nhà giàu, dù bề ngoài hai người có xuất sắc thì cũng không gây chú ý nhiều như lúc có bộ vệ đi theo sau. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Cao Tấn lôi kéo Tạ Khuynh đi sâu vào chợ, Tạ Khuynh bỗng nhiên dừng bước, mũi nhẹ ngửi hai lần. Cao Tấn hỏi:

"Sao vậy?"

Tạ Khuynh buông tay Cao Tấn, đi theo mùi hương kia, rất nhanh đã đứng ngoài một tiệm bánh. Nhìn một đĩa bánh hồ có đậu que xanh mơn mởn được mang vào tiệm, Tạ Khuynh quên cả chớp mắt.

Hương vị phương Bắc, đã rất lâu rồi chưa nếm lại.

Cao Tấn nhìn nàng, thậm chí không cần nghe tiếng lòng của nàng, hắn đã biết nàng đã tái phát bệnh cũ: thấy đồ ăn liền không nhấc chân lên nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Muốn ăn?" Cao Tấn hỏi.

Tạ Khuynh gật đầu, hỏi Cao Tấn:

"Bệ hạ có mang tiền sao?"

Cao Tấn sờ sờ vạt áo, Tạ Khuynh nhìn biểu tình của hắn đã biết hắn không đùa. Vốn dĩ trên người nàng có mang tiền, nhưng thời điểm xuất cung thay đổi y phục, túi tiền cũng ở cùng một chỗ với bộ y phục cũ, để lại trong cung.

Thời khắc Tạ Khuynh thất vọng, bỗng nhiên Cao Tấn cầm gì đó lung lay trước mặt nàng, một cái hầu bao quen thuộc lóe lên trước mắt Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh như một chiếc mèo con bị cần câu mèo hấp dẫn, ánh mắt chuyển động theo tay Cao Tấn, vèo một phát tóm được mục tiêu.

Cao Tấn mở lòng bàn tay ra, đúng là cái hầu bao thêu tùng bách trước kia Tạ Khuynh thật giả lẫn lộn đưa cho hắn.

Tạ Khuynh cầm hầu bao lên ước lượng vài cái, cảm giác nặng trĩu làm nàng mừng rỡ:

"Ngài thế mà mang tiền!"

Cao Tấn cười không nói, nhìn nàng cúi đầu đếm đếm, cảm thấy dáng vẻ tham tiền này sao mà đáng yêu.

Kể từ lần trước dạo chợ đêm không mang tiền, Cao Tấn hồi cung liền nhét chút ngân lượng vào hầu bao tùy thân, ngày ngày đều mang theo. Dù sao bên người có một nữ nhân thích vụиɠ ŧяộʍ xuất cung chơi đùa, lại còn tham ăn nữa, lo trước khỏi họa.

Hoàng đế ở trong cung mà mang ngân lượng theo thì rất ngốc, may là người ngoài không biết, còn thường xuyên phỏng đoán hầu bao hắn đeo ngày này qua ngày khác đến tột cùng là ẩn giấu cái trân bảo hiếm thấy gì.

Tạ Khuynh như một lẽ đương nhiên mà chiếm lấy hầu bao của Cao Tấn làm của riêng, sau đó lôi kéo hắn vào tiệm bánh. Đột nhiên TL Kỳ thở hồng hộc chạy ngang, trông thấy hai người, vội vàng chạy tới.

Cao Tấn hỏi:

"Sao vậy?"

TL Kỳ nói:

"Tìm được hai người Nam Cương, tuy trên người họ không có giải dược nhưng đều đã nghe qua độc Nửa đêm câu hồn này, tìm tiếp nhất định có thể được."

Cao Tấn gật gật đầu, TL Kỳ nhìn sang tiệm bánh kia một chút, rồi lườm Tạ Khuynh, chắp tay nói:

"Vậy tiểu nhân không quấy rầy hai vị, cáo từ."

Nói xong, TL Kỳ định đi thì bị Cao Tấn gọi lại, hỏi:

"Tô đại nhân đã dùng bữa tối chưa?"

TL Kỳ không hiểu lắc đầu:

"Vẫn chưa."

Xác thật chưa ăn, Tạ Khuynh hùm hổ xông vào phủ Tướng quân tìm người, TL Kỳ còn chưa ăn cơm chiều đã bị nàng lôi đi.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu