Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 296: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cái này không phải chứng minh Nhiếp hồn cổ trong người Cao Tấn đã giải rồi sao?

Chỉ cần cổ độc trong thân thể Cao Tấn không còn, Tạ Khuynh liền không lo lắng nữa, có thể yên tâm rời đi.

Tính toán thời gian thì nàng đã kéo đủ dài, nếu còn kéo nữa, đến khi Cao Tấn hoàn toàn tỉnh lại nắm giữ toàn cục, thì phỏng chừng nàng muốn rời khỏi sẽ không đơn giản như vậy nữa.

Làm nóng người xong, Tạ Khuynh chuẩn bị tìm lỗ hổng phá vòng vây, chợt nghe bên ngoài truyền tới thanh âm lão Tạ.

"Loạn thần tặc tử, chớ có càn rỡ."

Lão Tạ mang binh mà đến, vây quanh Thẩm Thiên Phong.

Vừa nhìn thấy Tạ Viễn Thần, Tín quốc công liền sợ hãi, thanh kiếm trong tay rơi xuống đất. Thẩm Thiên Phong lườm ông ta một cái, rồi nhìn Tạ Viễn Thần mà không lo sợ mảy may:

"Tạ Tướng quân, kẻ càn rỡ chín là ngươi mới phải. Ta phụng mệnh tối nay vào cung cứu giá. Ngươi thân là ngoại thần, tự ý mang bị vào cung, loạn thần tặc tử chính là nói ngươi!"

Bộ dáng không chút e sợ của Thẩm Thiên Phong làm Tạ Viễn Thần cười lạnh. Ông không muốn nhiều lời vô nghĩa với ông ta, nói thẳng:

"Chẳng lẽ Thẩm Thái sư đang đợi binh mã của Hằng vương vào cung? Ngại quá, có khi ngay cả phố Trường An bọn họ còn không qua được."

Sắc mặt Thẩm Thiên Phong kịch liệt biến đổi:

"Ngươi nói cái gì?"

Ông ta ngửa đầu nhìn ra hướng ngoài cung, âm thầm suy nghĩ xem Tạ Viễn Thần nói thật hay giả.

"Hằng vương gì ta không biết. Ta chỉ biết, Bệ hạ mệnh ta chưởng quản tám ngàn cấm quân, ai chống cự là loạn thần tặc tử."

Dù trong lòng Thẩm Thiên Phong không chắc chắn, cũng không trở ngại lời lẽ chính đáng thốt ra từ miệng ông ta.

Tạ Viễn Thần hừ lạnh:

"Mệnh ngươi chưởng quản tám ngàn cấm quân? Ngươi sao?" Website TruyenLau.com

Sau khi lạnh giọng chất vấn, Tạ Viễn Thần móc hai tấm Hổ phù từ vạt áo, cấm quân chung quanh hai mặt nhìn nhau. Có ít người trong số bọn họ cũng không rõ đêm nay làm gì, chỉ nghe Thẩm Thiên Phong truyền một đạo khẩu dụ... Bây giờ nhìn thấy Hổ phù trong tay Tạ Viễn Thần, bọn họ mới ý thức được có thể đêm nay đã bị lừa.

Thẩm Thiên Phong nhìn chằm chằm Hổ phù trong tay Tạ Viễn Thần, muốn rách mí mắt:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Hắn lại đưa Hổ phù cho ngươi!"
TruyenLau
Bỗng nhiên ông ta đổi chủ đề, chỉ vào Tạ Viễn Thần chửi ầm lên:

"Tạ Viễn Thần, ngươi là kẻ không có cốt khí. Cao Tấn trước mặt mọi người đ.â.m c.h.ế.t nữ nhi của ngươi. Ngươi không thay nữ nhi báo thù rửa hận, còn ở đây trợ Trụ vi ngược. Hỏi ngươi có xứng đáng với nữ nhi đã c.h.ế.t kia không?"

Tạ Viễn Thần đã sớm đoán được Thẩm Thiên Phong sẽ nói mấy lời nhảm nhí này, đang muốn đáp trả, chợt trông thấy cửa điện bị mở ra từ bên trong, cắt ngang đối thoại giữa ông cùng Thẩm Thiên Phong.

Ánh mắt mọi người đều bị hấp dẫn về phía cửa, nghi ngờ chờ mong người từ bên trong bước ra. Nhưng bọn họ đợi một hồi lâu cũng không thấy, cho đến khi có người hô lên:
Website TruyenLau.com
"Ngươi không phải Bệ hạ, ngươi là ai?"

Nguyên lai Tạ Khuynh mở cửa điện là để hấp dẫn sự chú ý của mọi người, còn nàng thì thừa dịp loạn mà nhảy ra cửa sổ đào tẩu.

Dù sao so với trong viện đầy thị vệ, bên cửa sổ chỉ có ba bốn người, phá vòng vây tương đối dễ.

Sau khi Tạ Khuynh nhảy qua cửa sổ, người canh giữ bên cửa liền phát hiện nàng không phải Cao Tấn, lớn giọng kinh hô. Tạ Khuynh xuất thủ như điện cũng không thể ngăn cản hắn báo tin. Ngăn không được, vậy chỉ có thể tốc chiến tốc thắng.

Với thân thủ của nàng đối phó với ba bốn thị vệ thì không thành vấn đề. Sau khi Tạ Khuynh đánh lui những người này, cũng không ham chiến, phi thân lên mái hiên, cận chiến với đám cung tiễn thủ trên đó một hồi. Rất nhanh đã thành công phá vòng vây, giẫm vài bước lên nóc nhà rồi rơi xuống, ẩn vào bóng tối, không còn tung tích.

Thị vệ trong viện nhiều như vậy đều trợn tròn mắt, không ngờ tới bọn họ nhiều người như vậy nhìn chằm chằm mà người kia vẫn có thể trốn thoát, đủ thấy thân thủ tốt bao nhiêu.

Nhưng ngay lập tức họ lại nổi lên nghi ngờ, ngươi kia không phải Bệ hạ, thì là ai đây?

Không ai thấy rõ tướng mạo người kia, không ai biết người kia là ai, trừ... Tạ Viễn Thần.

Công phu của Tạ Khuynh là Tạ Viễn Thần dạy, nàng có trang điểm dịch dung bao nhiêu, đặc điểm trên công phu quyền cước vẫn không thể nào thay đổi.

Ánh mắt đầu tiên khi thấy Tạ Khuynh giao thủ với thị vệ, Tạ Viễn Thần đã nhận ra!

Tạ Khuynh!

Vương bát đản c.h.ế.t tiệt!!!!

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh rời đi trước mắt bao người, định hỏa tốc xuất cung. Nhưng đi được nửa đường, nàng quyết định về Ngưng Huy cung một chuyến.

Khương ma ma đã sớm dự kiến trước, lúc Thẩm Thiên Phong hạ lệnh lục soát cung, bà liền mở cửa Ngưng Huy cung cho mấy người đó vào tra. Vì bà hết sức phối hợp, nên tổn thất của Ngưng Huy cung đêm nay có thể nói là nhỏ nhất trong các cung. Thậm chí linh đường của Tạ Nhiễm cũng không bị phá hư, ánh nến vẫn như cũ.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu