Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 393: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Nàng không tự tin với tình yêu của mình đến mức nào? Hoặc là nói, nàng không tự tin về nam nhân nàng thích đến mức nào?

Thôi thôi.

Trong lòng Cao Tấn tự an ủi bản thân, ngay từ đầu hắn thích là một Tạ Khuynh chân thực... Khuyên đi, gặp người như vậy còn làm thế nào được nữa.

"Nàng không thể vì một vấn đề chưa chắc sẽ phát sinh liền bỏ chuyện đó không làm. Chẳng phải vì việc nhỏ mà bỏ việc lớn sao? Không được." Cao Tấn khuyên nhủ.

"Ai nha, không giống nhau." Tạ Khuynh nói, hiếm khi ngại ngùng xoa xoa vành tai.

Cao Tấn thấy nàng muốn nói lại thôi, không khỏi hỏi:

"Vậy theo ý nàng?"

Tạ Khuynh chỉ chờ có thế, lập tức đáp:

"Theo ta thì, trước tiên chúng ta cứ duy trì mối quan hệ như vậy, không cần chiêu cáo thiên hạ, ngươi nhớ ta thì đến tìm ta, ta nhớ ngươi thì tiến cung tìm ngươi. Ta sẽ tận lực ở lại kinh thành, còn không thì cũng sẽ nói rõ ràng rành mạch với ngươi ta đang ở đâu. Ngươi xem như vậy có được hay không?"

Hôm nay cuối cùng Cao Tấn đã minh bạch tâm tư của những nữ tử yêu phải người không tốt.

Cứ duy trì quan hệ như vậy... Không nói với người khác... Nhớ thì tới tìm... Nghe thế nào cũng giống thủ đoạn mà mấy phụ lòng lang hay dùng để lừa gạt thiếu nữ nhà lành hiến thân.

Tạ Khuynh chính là một phụ lòng nương! Hoặc nói cách khác, nàng đang lót đường cho sự phụ lòng của mình sau này!

Thế mà nàng còn không tự phát giác, thậm chí còn thấy ý nghĩ này phi thường tốt. Phàm là nàng có một chút xíu áy náy, đã chẳng thể truy hỏi một câu không biết xấu hổ như nàng đang hỏi:

"Ngươi thấy thế nào?"

Cao Tấn cố hít sâu hai hơi, cười gằn hai tiếng, bỗng nhiên trở mặt:

Mê Truyện Dịch

"Tạ Khuynh, thật ra ngươi thèm thân thể của ta chứ gì?"

Tạ Khuynh: ...

"Chậc, nói cái gì đó?" Ánh mắt Tạ Khuynh lảng tránh, rõ một bộ dáng chột dạ sợ bị nhìn thấu. Website TruyenLau.com

Cao Tấn hừ hừ vài tiếng:

"Không chiêu cáo thiên hạ, vụиɠ ŧяộʍ ở bên nhau, nói thật là dễ nghe, ta nhớ ngươi thì tới tìm ngươi, ngươi nhớ ta thì tới tìm ta---- ngươi, cho, là, hai, ta, đang, trộm, tình, sao?"

Cao Tấn càng nói càng tức, thanh âm cũng càng lúc càng lớn, hai người vốn đang ngồi bên lan can, phía dưới chính là chợ đêm phố Chu Tước, đông như trẩy hội. Giọng nói của Cao Tấn vang lên, làm mấy người dưới lầu giật nảy mình, sôi nổi ngẩng đầu lên, xem xem trước công chúng trò chuyện mấy việc 'yêu đương vụиɠ ŧяộʍ' là cái kỳ ba gì. TruyenLau

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh muốn đội quần, một tay che mặt mình, một tay kéo Cao Tấn, muốn hắn vào nhã gian nói chuyện. Ai ngờ nàng vừa chạm tới, Cao Tấn đã thở phì phì hất ra, tức giận nói:

"Đừng có chạm vào ta! Ngươi là kẻ phụ tình! Ngươi chính là không muốn chịu trách nhiệm! Ngươi chính là không quản được chính ngươi!"

Cao Tấn đem bất mãn trong lòng ***** ra hết, dưới lan can đã có vài người nghỉ chân nhìn lên, chỉ chỉ trỏ trỏ.

"Nha, lại còn là hai nam tử." TruyenLau

"Sao ta? Thỏ nhi gia* hả?"

"Ai lừa ai?"

"Ước chừng là vị áo xanh ngọc lừa vị áo đen."

"Chậc chậc chậc, người trẻ bây giờ a, thế phong nhật hạ*!"

Mấy lời bình dưới lầu truyền vào tai Tạ Khuynh, làm nàng xấu hổ vô cùng, muốn nhanh chóng kéo Cao Tấn vào, đừng tiếp tục ở ngoài này tìm mất mặt. Nhưng tên kia nặng muốn chết, dưới m.ô.n.g như có thiên cân trụy, vô luận Tạ Khuynh kéo thế nào hắn cũng bất động như núi.

Cuối cùng Tạ Khuynh thật sự không có cách, thấy dưới lầu người tới xem náo nhiệt càng nhiều, chỉ có thể tự rút lui trước, về nhã gian trốn sau rèm vẫy tay gọi Cao Tấn:

"Được rồi mà! Ngươi không ngại mất mặt chứ ta ngại! Nhanh vào đây!"

Cao Tấn không thèm đếm xỉa, tìm một tư thế càng thoải mái hơn ngồi sát bên lan can, lớn tiếng cảm khái:

"Ha, lúc hoa tiền nguyệt hạ không chê ta mất mặt, bây giờ đàm hôn luận gả bắt đầu chê ta mất mặt?"

Tạ Khuynh trốn sau rèm, hoàn toàn không theo kịp mạch não của Cao Tấn, ngoại trừ hung hăng vẫy tay gọi hắn về, đến mặt nàng cũng không dám lộ, người xem nào nhiệt dưới lầu càng lúc càng nhiều rồi.

Người đến nhiều tất sẽ có người thích lo chuyện bao đồng, đứng dưới lầu hỏi Cao Tấn:

"A, vị công tử này, là vị công tử kia phụ ngươi sao?"

Cao Tấn nhìn xuống dưới lầu, thấy người hỏi chuyện là một nam nhân dắt cả nhà đi dạo chợ đêm, trong tay ôm một tiểu oa nhi, thê tử đứng ngay bên cạnh.

"Còn không phải sao?" Cao Tấn đáp như thật: "Ta vì nàng giải tán một phòng thiếp thất, chính là muốn cùng nàng ở bên nhau từ nay về sau, còn nàng thì hay rồi, căn bản không có ý tứ kia, còn nói lén lút như trước cũng, rất, tốt!"

Tạ Khuynh đã bắt đầu hoài nghi người này đi đêm va phải thứ gì không sạch sẽ, trúng tà, sao có thể nói ra mấy lời không biết xấu hổ thế này.

Người ôm hài tử kia đối thoại với Cao Tấn:

"A, vậy là không đúng rồi! Chỉ sợ vị lang quân kia đang gạt ngươi đó!"



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu