Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 294: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Thẩm Thiên Phong lờ mờ nhận ra có gì đó không ổn. Nhưng việc đã đến nước này, muốn ông ta cứ thế từ bỏ là không có khả năng. Thế là ông ta mặc kệ, hạ lệnh lục soát, dù phải đào sâu ba thước cũng phải tìm ra Cao Tấn.

Ông ta tự mình dẫn đội, trong tay cầm Nhiếp hồn linh, vừa dùng thủ pháp đặc biệt múa may, vừa đi khắp nơi tìm kiếm tích tung tích Cao Tấn.

Nửa canh giờ trước, Cao Tấn đã bị Tạ Khuynh làm mê choáng, giấu vào sau đống củi của Ngự Thiện phòng.

Lúc Tạ Khuynh biết đêm nay đám người Thẩm Thiên Phong động thủ, nàng đã lập mưu xem nên giấu Cao Tấn thế nào. Vì đêm nay Cao Tấn còn có một bộ giải dược cuối cùng nhất định phải uống, mới có thể triệt để giải Nhiếp hồn cổ.

Thuốc phải uống ngay giờ Tý, nhưng sau khi uống xong, Cao Tấn sẽ lâm vào hôn mê một hai canh giờ, thời gian thật không khéo.

Nếu để Cao Tấn tự chọn, phỏng chừng tám chín phần mười là hắn sẽ từ bỏ việc uống giải dược đúng giờ. Như thế hiệu quả giải độc thế nào, có di chứng hay không, chẳng ai biết.

Vì lẽ đó, Tạ Khuynh nghĩ ra cách này.

Mê hương chuyên dụng của hái hoa tặc dân gian, mặc dù khó dùng nhưng thắng ở hiệu quả bất ngờ.

Cũng do Cao Tấn không phòng bị Tạ Khuynh chút nào mới trúng chiêu của nàng.

Sau khi Cao Tấn hít mê hương vào liền trực tiếp hôn mê, Tạ Khuynh đưa hắn đến chỗ nàng đã chuẩn bị sẵn. Giờ Tý vừa đến, Tạ Khuynh liền miệng đối miệng truyền thuốc cho Cao Tấn. Trong hôn mê, lần cuối cùng Cao Tấn chịu qua thống khổ dùng thuốc...

Thẩm Thiên Phong ở trong cung tìm kiếm không chút kiêng kỵ. Tạ Khuynh trông coi Cao Tấn đằng sau đống củi của Ngự Thiện phòng, lần lượt có hai đội quan binh đến xem qua cũng không phát hiện.

Tạ Khuynh cầm chủy thủ trong tay, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.

Mê Truyện Dịch

Dù sao bên ngoài có lão Tạ tọa trấn, kế hoạch thu lưới tối nay chắc Cao Tấn đã bố trí xong hết rồi.

Chả quan tâm bọn người Thẩm Thiên Phong nháo ra cái đại sự gì, Tạ Khuynh ngàn dặm xa xôi trở về vốn là để bảo vệ Cao Tấn bình an. Nàng chỉ cần Cao Tấn thoát ly hiểm cảnh, sống thật tốt. Dù bên ngoài gϊếŧ lật trời, gϊếŧ đỏ cả mắt, đều không liên quan gì đến nàng.

Hiệu lực của bộ dược cuối cùng tựa hồ hung mãnh hơn nhiều, đã hai khắc trôi qua mà Cao Tấn vẫn sốt cao không lùi. Tạ Khuynh thấy rõ môi của hắn nứt nẻ vì nhiệt độ cao.

[ không thể tiếp tục như vậy được, phải bổ sung nước. ]

Trong lòng Tạ Khuynh nghĩ thế, may mắn nơi nàng chọn là Ngự Thiện phòng, lấy nước lấy thức ăn đều tương đối dễ dàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Nguồn copy từ TruyenLau.com

Canh đúng thời cơ, Tạ Khuynh vừa định dời đi lớp củi đắp để ra ngoài lấy nước, thì mắt cá chân liền bị người chế trụ, là tay Cao Tấn, nhiệt độ kinh người.

Tạ Khuynh quay đầu lại nhìn. Thấy hắn hé mắt, môi khô khốc giật giật, dùng thanh âm cực kỳ mỏng manh nói:
TruyenLau.com
"Đừng đi."

Tạ Khuynh muốn gỡ tay hắn ra nhưng Cao Tấn nắm quá chặt. Nàng không còn cách nào, chỉ có thể lại gần thấp giọng đáp:

"Ta không đi, ta lấy nước."

Cao Tấn bị giải dược giày vò đến mức toàn thân đau nhức không chịu nổi, dồn hết sức níu lấy Tạ Khuynh, cho đến khi nghe nàng nói 'Không đi' mới thoáng buông ra. Hắn yếu ớt gật đầu, sau đó nhắm mắt lại, không biết là ngủ hay là hôn mê bất tỉnh. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Tạ Khuynh kiểm tra nhiệt độ kinh người trên cơ thể hắn, biết không thể chậm trễ nữa, không bổ sung nước sẽ mất sức.

Đem hắn an trí tốt, Tạ Khuynh hỏa tốc đi lấy hai bình nước về. Một bình đút Cao Tấn uống, một bình để lau chùi thân thể hắn hạ nhiệt.

Suốt toàn bộ quá trình Cao Tấn đều mơ mơ màng màng, tỉnh mà như không. Dù trên người phi thường thống khổ, nhưng chỉ cần mở mắt trông thấy Tạ Khuynh ở ngay bên cạnh, những thống khổ đó dường như giảm đi phân nửa.

Trong cung đã cháy không biết bao nhiêu chỗ. Thẩm Thiên Phong không tìm thấy Cao Tấn, thế là bắt đầu châm lửa bốn phía. Trong cung liên tục truyền ra thanh âm la hét hỏa hoạn, cung nữ thái giám kêu cứu, ác ngữ của nhóm người hành hung, và cả thanh âm của binh khí va vào nhau...

Nhưng những thứ đó, đều không có quan hệ gì với thế giới nhỏ sau đống củi của Ngự Thiện phòng.

Sau khi Tạ Khuynh đút Cao Tấn cả một bình nước, lăn lộn gần một canh giờ, nhiệt độ trên người Cao Tấn mới từ từ giảm xuống, cơ bắp cũng không còn căng thẳng như trước.

"Cuối cùng..."

Nhìn dáng vẻ Cao Tấn thiếp đi, Tạ Khuynh nhẹ nhàng thở phào. Nàng mệt mỏi, trực tiếp nằm xuống bên cạnh Cao Tấn. Ánh mắt nhìn chằm chằm hoa văn trên củi trong chốc lát, Tạ Khuynh xoay người, cong cánh tay làm gối đầu, ánh mắt tỉ mỉ miêu tả từng đường nét trên gương mặt Cao Tấn.

Nam nhân này có lẽ sẽ tồn tại trong trí nhớ nàng cả đời.

Tuy rằng hắn đối với Tạ Khuynh cũng không tốt, từ đầu tới đuôi xem nàng như người khác, nhưng cũng không ảnh hưởng tới việc Tạ Khuynh đơn phương nhớ kỹ hắn.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu