Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 325: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Nếu ngươi dám chạy, ta sẽ câu linh hồn bé nhỏ của ngươi ra rồi rắc chút mè lên trực tiếp ăn luôn, để ngươi vĩnh viễn không thể siêu sinh."

Cao Tấn nói xong còn đặc biệt nhìn Tạ Khuynh làm một động tác *****, làm nàng sợ hãi vội vàng che lại cái cổ nhỏ yếu ớt của mình.

Cao Tấn lột lớp vỏ cháy khét bên ngoài ra, rồi lót mấy tầng vỏ quanh nửa củ khoai lang còn đang bốc hơi nóng đưa cho Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh run run rẩy rẩy vươn tay nhận quà 'yêu quái' tặng.

[ phải làm sao bây giờ? ]

[ trong lòng ta nghĩ cái gì hắn cũng biết, vậy sau này còn mắng hắn được nữa không? ]

Cao Tấn lạnh nhạt nói:

"Ta nói không thể ngươi liền không mắng sao?"

Tạ Khuynh ngẫm lại thấy cũng đúng.

[ làm sao có thể không mắng? ]

[ một ngày có mười hai canh giờ, ta muốn mắng ngươi suốt tám chín canh rồi. ]

Cao Tấn bật cười: TruyenLau.com

"Ta thu hút ngươi đến vậy sao, một ngày mà muốn mắng tám chín canh giờ a?"

Cao Tấn 'đối đáp trôi chảy' thế này, Tạ Khuynh thật sự muốn trầm cảm. Nhưng nàng có thể không nói không nghe không động, chứ không thể không suy nghĩ. Nàng càng cố không nghĩ thì não nàng càng nghĩ nhiều hơn ----

[ trò gì đây? ]

[ đối thoại nội tâm sao? ]
TruyenLau
[ công năng đối thoại này có thể đóng được không? ]

[ Như Lai Phật Tổ, Quan Âm Bồ Tát, Vô Lượng Thiên Tôn, Jesus chúa cứu thế, ai cũng được, tới giúp ta đóng cái công năng này lại đi. Tín nữ nguyện cả đời chay mặn phối hợp, tạ ân cứu rỗi. ]

Mới đầu Cao Tấn nghe thấy cũng bình thường, hắn đã sớm ngờ tới Tạ Khuynh biết được chân tướng sẽ bối rối hoảng loạn, nhưng mà... 'Tín nữ nguyện cả đời chay mặn phối hợp'... Là cái quỷ gì?

"Được rồi, đừng suy nghĩ nhiều quá. Mau ăn đi."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cao Tấn thổi thổi củ khoai lang trong tay Tạ Khuynh, rồi cầm tay nàng đưa lên miệng nàng, nửa đẩy nửa đút bảo nàng ăn.

Tạ Khuynh cắn khoai lang mà nội tâm không hề d.a.o động, nhạt như nước ốc.

[ ta cũng không muốn suy nghĩ a. ]

[ nhưng hoàn toàn không thể ngăn được. ]

[ còn nữa, ngươi nghe được từ lúc nào? Cho nên đây chính là lý do ta bị bại lộ thân phận? ]

Rốt cục Tạ Khuynh đã nghĩ tới điểm mấu chốt, nghĩ xong liền nhìn sang Cao Tấn, thấy Cao Tấn cũng nhìn nàng rồi gật đầu.

[ thánh mẫu Maria Vô Lượng Thiên Tôn a, nếu tín nữ có tội, xin các ngài hãy xử phạt ta, tại sao lại dùng phương pháp xấu hổ thế này để khiến ta sống không bằng chết? ]

Tạ Khuynh hít sâu một hơi, nuốt ngụm khoai lang xuống, tập trung tinh thần, cẩn thận hỏi Cao Tấn một câu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Có phải ta đã... Không cẩn thận mắng ngươi?"

Cao Tấn gật đầu:

"Ừm, cũng còn tốt. Một ngày chỉ ăn mắng ba bữa cộng thêm bữa khuya thôi."

Túm cái váy lại là: Không giờ khắc nào không bị mắng.

Tạ Khuynh che mặt đỡ trán, kiệt lực tự cứu:

"Cái đó, ta trời sinh phản nghịch, trong lòng ta càng thích ai sẽ càng mắng người đó. Có nhiều chỗ đắc tội, ngài đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với ta."

Cao Tấn cười mà như không nhìn chằm chằm Tạ Khuynh đang tìm mọi cách giảo biện, bản lĩnh đổi trắng thay đen vẫn không bị ảnh hưởng chút nào, thậm chí còn vì bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ mà nâng cao một bậc.

Bất quá ở bên nhau lâu như vậy, tính nết trong ngoài bất đồng này của nàng Cao Tấn cũng sớm quen rồi, cái tốt cái xấu gì hắn cũng tiếp nhận hết, không sao cả.

"Theo cách nói của ngươi, một ngày ngươi mắng ta nhiều như vậy, cũng là vì ngươi thích ta rồi."

Cao Tấn tìm một góc độ xảo trá mà hỏi.

Lúc này Tạ Khuynh mới phát hiện mình đã tự bê đá đập chân mình, thừa nhận không biết xấu hổ:

"Đúng. Thích."

Cao Tấn hài lòng, truy vấn:

"Thích bao nhiêu?"

Tạ Khuynh bị sự vô liêm sỉ của hắn làm cho tức giận đến không nói nên lời, sôi m.á.u nghĩ thầm:

[ thích ngươi đến mức muốn xé ngươi ra rồi nuốt từng miếng vào bụng. ]

Cao Tấn nghe không sót chữ nào, đáp lại:

"A! Muốn ăn ta luôn. Xem ra khanh khanh* thật sự rất thích ta."

Tạ Khuynh bị một câu 'khanh khanh' của hắn làm cho cả người không khỏe, từ đáy lòng mắng:

[ không biết xấu hổ! ]

[ sao Phật Như Lai còn chưa tới thu ngươi về làm tọa kỵ*? ]

Mê Truyện Dịch

Cao Tấn không nói gì, chỉ dùng ánh mắt thấu hiểu hết thảy nhìn Tạ Khuynh chằm chằm. Dù Tạ Khuynh không nghe được tiếng lòng Cao Tấn cũng có thể từ trong ánh mắt hắn nhìn ra mấy chữ: Ngươi lại mắng ta.

Tạ Khuynh bị cái bộ não nhiều chuyện hơn cả mình hại thảm rồi. Tự thấy bản thân không có bản lãnh 'tâm lặng như nước' trước mặt Cao Tấn, tránh cho càng nói càng sai, nàng dứt khoát đứng dậy, vỗ vỗ rơm rạ dính trên ống quần, ngẩn đầu ưỡn ngực, cùng tay cùng chân rời đi.

[ má ơi, quá mất mặt. ]

[ phải nhanh chóng bỏ chạy trước khi bản thân mất khống chế mắng hắn. ]

[ sau này không còn cõi tâm linh cực lạc nữa... ]

[ sau này không những phải tu bế khẩu thiền, còn phải tu bế tâm thiền. ]



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu