Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 273: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cao Tấn trầm mặc, ngay lúc Tạ Khuynh cho là hắn chỉ thuận miệng hỏi, không có câu sau thì Cao Tấn lại mở miệng.

"Trẫm thật có lỗi với nàng ấy, ngươi cảm thấy nương nương nhà ngươi dưới suối vàng có trách trẫm không?" Cao Tấn hỏi.

Tạ Khuynh bị vấn đề này làm phát nổ.

[ cái này cũng hỏi. ]

[ tuy là c.h.ế.t giả, nhưng vẫn là ngươi đ.â.m chứ ai. ]

[ ngươi đ.â.m người ta, giờ nằm đây hỏi 'Nàng ấy sẽ trách ta sao'? ]

[ muốn ta nói gì đây? Trách ngươi? Hay là không trách ngươi? ]

"Sao ngươi không nói lời nào? Ngươi cảm thấy nương nương nhà ngươi sẽ trách trẫm phải không?"

Cao Tấn tựa hồ rất để ý đáp án của Tạ Khuynh, thấy nàng không đáp, hắn truy vấn.

Tạ Khuynh không còn cách nào, chỉ có thể căng da đầu nói:

"Bệ hạ, nô tài cảm thấy nương nương sẽ không trách ngài."

Cao Tấn lại hỏi: "Vậy nàng ấy sẽ tha thứ cho trẫm sao?"

Tạ Khuynh qua loa đáp: "Tha thứ, nhất định tha thứ."

Mê Truyện Dịch

Cao Tấn giả vờ như không nghe ra sự qua loa của nàng, nhếch miệng truy vấn:

"Vì sao ngươi lại khẳng định như vậy?"

Tạ Khuynh nhịn không được liếc mắt, gặp dịp thì chơi:

"Đương nhiên là vì nương nương yêu ngài."

[ tội lỗi, quá tội lỗi. ]
Đọc truyện tại TruyenLau.com
[ bản lĩnh trợn mắt nói lời bịa đặt của ta có thể xưng bá thiên hạ rồi. ]

"Thật sao? Vậy ngươi nói rõ ràng với trẫm xem nương nương nhà ngươi yêu trẫm bao nhiêu."

Thanh âm của Cao Tấn lại truyền tới. Hắn quyết không tha, thế là Tạ Khuynh lại:

[ chưa chịu thôi nữa phải không? ]
TruyenLau
[ tìm cảm giác tồn tại ở chỗ ta làm gì? ]

[ loại vấn đề không biết xấu hổ mặt dày vô sỉ này ngươi cũng hỏi được nữa hả? ]

"Tại sao không trả lời, lúc nãy ngươi lừa trẫm ư?" Cao Tấn thúc giục hỏi.

Tạ Khuynh bất đắc dĩ hít sâu một hơi, bắt đầu xắn tay áo bịa chuyện: Website TruyenLau.com

"Nô tài sao dám lừa gạt ngài. Nô tài là thật tâm cảm thấy, ngài chỉ khiến nương nương mất đi sinh mệnh, còn bản thân ngài lại mất đi tình cảm chân thành trong lòng nha."

[ aaaaaa. ]

[ nói hưu nói vượn như vậy liệu có bị sét đánh không? ]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[ sau này trời mưa ta không thể ra ngoài. ]

Tạ Khuynh thầm mặc niệm 'A Di Đà Phật' 'Có sai chớ trách'.

Cao Tấn thế mà lại đáp:

"Trẫm cảm thấy ngươi nói như vậy... Có chút đạo lý."

"..."

Nếu không phải đang nằm trên giường, Tạ Khuynh phỏng chừng sẽ quỳ xuống lạy Cao Tấn.

[ đến cùng vẫn là ta đánh giá thấp trình độ chó của con hàng này a. ]

[ lời không biết xấu hổ như vậy ngươi cũng nói được? ]

[ bội phục bội phục. ]

"Nếu ngươi cũng cảm thấy nàng ấy không trách trẫm, vậy ngươi có nguyện thay trẫm làm chút chuyện không?"

Cao Tấn vòng tới vòng lui rốt cuộc vào chủ đề chính.

Hai mắt Tạ Khuynh tỏa sáng, nàng hiện tại đang lo không biết kế hoạch của hắn là gì, ước gì hắn cho nàng làm chút gì đó. Như thế dù Cao Tấn không dặn dò thì Tạ Khuynh cũng có thể đoán được một ít.

"Vâng, nô tài đương nhiên nguyện ý cống hiến sức lực cho Bệ hạ." Tạ Khuynh nói xong, Cao Tấn vẫy tay gọi nàng: "Lại đây nói chuyện."

Tạ Khuynh dứt khoát vén chăn xuống giường, xuyên qua bình phong, đi vào đứng yên bên cạnh long sàng.

Cao Tấn duy trì tư thế nằm, vươn một bàn tay ra ngoài màn. Tạ Khuynh nhìn chằm chằm bàn tay kia một lát mới kịp phản ứng, tiến lên đỡ cổ tay hắn. Cao Tấn như tiểu thư yêu kiều chờ phục vụ, tùy ý Tạ Khuynh đỡ hắn dậy.

Đương nhiên hắn cũng không dám tựa hết lên người Tạ Khuynh, sợ nàng dùng sức đỡ sẽ động tới vết thương, chỉ làm bộ thôi, mục đích là được nắm tay của người ta.

Quả nhiên, sau khi Tạ Khuynh 'đỡ' Cao Tấn dậy khỏi giường, Cao Tấn cũng không muốn buông ra, thậm chí tay còn dùng chút sức, kéo Tạ Khuynh ngồi vào mép giường. Lúc Tạ Khuynh vô cùng kinh ngạc, nội tâm điên cuồng suy diễn, vẻ mặt cho rằng Cao Tấn muốn xuất quỹ, Cao Tấn kề sát vào tai nàng, nhẹ giọng phân phó mấy câu.

"Nghe rõ chưa?" Cao Tấn đánh giá vành tai Tạ Khuynh, hỏi.

Tạ Khuynh cẩn thận ghi nhớ phân phó của hắn, bởi vì chuyện hắn phân phó cũng xem như đứng đắn nên rất nhanh nàng đã quên đi tư thế ai muội của hai người.

"Nghe rõ. Bệ hạ yên tâm, nô tài nhất định làm... Đến..."

Tạ Khuynh hít sâu một hơi, cảm xúc ấm áp còn vương vấn bên tai. Nàng trả lời quá mức chuyên tâm, quên mất khoảng cách giữa hai người, vừa nghiêng đầu liền khiến vành tai chạm vào môi Cao Tấn, thật mẹ nó lúng túng.

Cả người Tạ Khuynh cứng đờ, có ý đồ dùng dư quang xem phản ứng Cao Tấn, bỗng nhiên cảm thấy vành tai mình bị người ta búng nhẹ một cái. Tạ Khuynh cảnh giác, chỉ nghe Cao Tấn nói:

"Ngươi có biết trên lỗ tai mình có một nốt ruồi son be bé không?"

Tạ Khuynh lập tức khẩn trương, lắp bắp nói:

"Không, không biết."

[ cái gì nốt ruồi son? ]

[ không phải là lộ tẩy rồi chứ? ]

Cao Tấn cười khẽ:

"Không biết thì thôi, nốt ruồi son này của ngươi làm trẫm nhớ tới Quý phi. Nàng cũng có một nốt ruồi son trên lỗ tai y như vậy."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu