Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 270: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cao Tấn liếc mắt nhìn nàng một cái, nói:

"Đêm nay ngươi lưu lại."

Mặt Tạ Khuynh cứng đờ, cảm thấy có chỗ nào sai sai:

[ đêm nay... Lưu lại? ]

[ lưu lại làm gì? ]

[ thị tẩm sao? ]

[ ta là một tên thái giám a, hỗn đản! ]

[ chỉ mấy ngày không gặp, khẩu vị của ngươi trở nên nặng lắm rồi đó! ]

Cao Tấn bị thanh âm nội tâm của nàng làm ồn ào, nhịn không được liếc mắt.

Chỉ thấy đầu Tạ Khuynh cúi thấp, cố gắng tìm cách cự tuyệt yêu cầu kỳ quái này:

"Bệ hạ, muốn nô tài lưu lại... Làm gì? Nô tài là..."

Không chờ nàng uyển chuyển cự tuyệt xong, Cao Tấn đã giận dữ trách mắng:

"Lưu lại ngươi làm gì hả? Bưng trà rót nước, chẳng lẽ ban đêm trẫm khát phải tự đi rót sao?"

Tạ Khuynh ngẩn người, rốt cục nhẹ nhàng thở ra:

[ a, nguyên lai là bưng trà rót nước. ]

[ sao không nói sớm, dọa ta một trận! ]

Mê Truyện Dịch

Cao Tấn: ...Trong lòng Cao Tấn vẫn còn nhớ tới vết thương trên eo của Tạ Khuynh, liếc mắt nhìn sang dược cao trên tay nàng một cái, cố ý nói:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Đem số thuốc còn lại ném hết đi. Ngày mai để Thái Y viện khai phương thuốc khác."

Tạ Khuynh không hiểu:

"Thuốc này không tốt sao? Sao lại phải ném?"

Cao Tấn im lặng đi ra, Tạ Khuynh không dám hỏi nhiều, nhìn thuốc trong bình, lặng lẽ đem bình kim sang dược cùng mấy cuộn băng vải giấu vào túi trong tay áo. Buổi tối chờ Cao Tấn ngủ, nàng có thể tự bôi thuốc, đỡ phải mạo hiểm ra ngoài tìm.

Bỗng nhiên tai mắt Tạ Khuynh khẽ động, cảnh giác nhìn lên xà nhà, phát hiện có người đi lại trên nóc nhà. Website TruyenLau.com

Còn đang nghi hoặc, liền nghe ngoài điện truyền tới thanh âm của Lý Tổng quản:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Bệ hạ, nô tài Lý Đức Toàn cầu kiến."
TruyenLau
Tạ Khuynh đi tới giao giới giữa ngoại điện và nội điện, đợi trong chốc lát vẫn không nghe thấy Cao Tấn trả lời, sau đó Lý Tổng quản thích tìm đường c.h.ế.t kia lại gọi một tiếng:

"Bệ hạ, nô tài Lý Đức Toàn, có việc quan trọng cầu kiến."

Cao Tấn bên kia vẫn không đáp lại, ngoài điện liền không còn thanh âm nữa. Một lúc lâu sau đó, lúc mà Tạ Khuynh cho là Lý Tổng quản đã thức thời rời đi thì có tiếng cửa điện Minh Trạch cung bị mở.

Tạ Khuynh thầm nghĩ trong lòng:

[ Muốn chết. ]

Sau khi cửa điện bị lặng lẽ đẩy ra có một người bước vào, chính là Lý Tổng quản không đợi được Cao Tấn trả lời liền tự ý đẩy cửa vào.

"Bệ hạ... Bệ hạ...?"

Lý Tổng quản từ cửa điện đi vào, vừa đi vừa nhẹ giọng gọi. Nếu đổi thành mấy ngày trước đây hắn tuyệt đối không dám xông vào. Nhưng hôm nay tiểu thái giám kia tiến vào bình an vô sự, Bệ hạ không những không gϊếŧ còn gọi hắn vào hầu hạ tắm rửa. Với cái bộ mặt của tiểu thái giám kia mà chỉ gọi một câu 'Quý phi nương nương' liền có thể khiến Bệ hạ từ bỏ gϊếŧ chóc.

Lý Đức Toàn đã nghĩ kỹ, lát nữa nếu Bệ hạ nổi giận hắn cũng đem 'Quý phi nương nương' ra đỡ, vừa có thể giữ mạng vừa có thể trực tiếp lấy tin tức cho Thái hậu. Về phần có khiến Cao Tấn ghi hận hay không, Lý Đức Toàn không thèm để ý. Bởi vì chủ tử của hắn là Thái hậu cùng Hằng vương, hắn biết mình phải trung thành với ai.

Trên nóc nhà đã an bài sẵn cứu binh, chỉ cần hắn hô to một tiếng, cứu binh sẽ từ trên trời giáng xuống mang hắn ra ngoài. Lý Đức Toàn thầm nghĩ hết thảy đã được an bài tốt, vững lòng một chút.

"Bệ..."

Tiếng kêu lén lút của Lý Tổng quản bỗng dưng im bặt, bởi vì hắn nhìn thấy đi ra từ nơi nội điện có đèn đuốc. Ánh đèn sau lưng Cao Tấn kéo cái bóng của hắn thật dài, trong đại điện u ám càng thêm quỷ mị, làm người sợ hãi.

Ngoại điện không có đốt đèn, trong tay Lý Tổng quản chỉ có một ngọn đèn lưu ly cung đình. Thời điểm hắn trông thấy Cao Tấn, lập tức quỳ xuống đất thỉnh an:

"Tham kiến Bệ... Ách..."

Trong đầu Lý Tổng quản đã soạn sẵn vô số lời biện giải cho việc tự ý xâm nhập Minh Trạch cung của mình, nhưng một câu cũng nói không nên lời.

Bởi vì trong nháy mắt hắn quỳ xuống đất thỉnh an, liền có một đạo hàn quang sắc bén c.h.é.m ra từ tay Cao Tấn, vô cùng chính xác bổ vào đầu Lý Tổng quản, đèn lưu ly rơi xuống đất, ánh sáng lay động, m.á.u tươi ba thước.

Cao Tấn né tránh vết m.á.u phun lên người, sau đó đi vòng phía chân xác Lý Tổng quản đã ngã xuống, dùng trường kiếm đ.â.m vào mắt cá chân của cái xác, tay dùng lực kéo t.h.i t.h.ể Lý Tổng quản ra ngoài điện.

Một màn tàn nhẫn hung bạo này làm mấy thị vệ vốn đàng trốn trên nóc nhà đợi Lý Tổng quản kêu cứu kinh hồn táng đám.

Người, cứ như vậy bị gϊếŧ.

Bọn họ thậm chí không kịp nhìn vị Hoàng đế quỷ mị này vung kiếm, không chút do dự, phảng phất như trước mặt hắn không phải một người sống sờ sờ, như không bằng súc sinh.

Tàn nhẫn vô tình, còn ai dám xuống dưới tranh luận với hắn. Thế là, bọn thị vệ trong lòng run sợ, lên nóc nhà thế nào thì lặng lẽ ngoan ngoãn đi xuống y như vậy.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu