Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 261: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Đại tỷ tỷ của ta đâu? Sao không thấy tỷ ấy về?"

TL Kỳ quay đầu nhìn nàng một cái, không nói lời nào đưa tay đẩy nàng về thùng xe, kéo màn xe xuống, hô to:

"Xuất phát!!!"

Tạ Khuynh một người một ngựa, đi suốt quãng đường gần như không dừng lại, lộ trình bốn ngày của xe ngựa, nàng chỉ dùng hai ngày rưỡi đã quay về kinh thành.

Nàng phát hiện chỉ mấy ngày mà phòng thủ kinh thành đã sâm nghiêm hơn nhiều. Tám cửa thành đóng lại hết sáu, chỉ còn Đông Hoa môn cùng Bắc Tân môn, người ra vào đều phải kiểm tra.

Đặc biệt là người cưỡi ngựa tra càng cẩn thận.

Vừa nhìn đã biết là tác phong của lão Tạ, nghiêm khắc một chút đương nhiên là tốt, chỉ là gia tăng độ khó cho Tạ Khuynh muốn trà trộn vào thành.

Nàng đi vào một thôn trang ngoài ngoài Bắc Tân môn, cởi yên ngựa xuống, thả cho nó chạy.

Vào thôn tìm một nông gia, dùng hai mươi lượng đổi hai bộ quần áo cũ của nam và một con lừa, hai sọt rau củ mới đào.

Tạ Khuynh đeo mũ rộng vành, thay nam trang, bôi mặt và tay ngăm đen, lưng gù, hơn nữa nàng có chất giọng nam thiên y vô phùng*, kéo con lừa chở rau củ vào thành.

Quan binh thủ thành hỏi nàng:

Mê Truyện Dịch

"Vào thành làm gì?"

Tạ Khuynh đáp bằng giọng nam:

"Ta đưa đồ ăn. Quân gia thương tình ạ."

Quan binh thủ thành đánh giá nàng từ đầu đến chân, mũi giày rách và bùn trên chân tăng không ít độ tin cậy cho Tạ Khuynh, lưng con lừa cũng treo hai sọt đồ ăn, đang muốn cho qua liền có người ngăn cản:

"Từ từ."

Tạ Khuynh nghe thanh âm này, thầm nghĩ xong rồi.

Mượn động tác kéo vành mũ để âm thầm nhìn sang, người mặc phục sức quan thủ vệ cửa thành kia không phải Tạ Đạc thì còn ai. TruyenLau

Tiểu tử này sao càng sống càng thụt lùi thế, trước khi nàng đi không phải hắn đã đến Tây đại doanh làm phó Thống soái sao? Giờ lại ở đây thủ cửa thành?

"Thái dương cũng sắp xuống núi, ngươi vào thành bán cho ai?"

Tạ Đạc nghi ngờ nhìn hán tử dáng người thấp bé này, giọng mang chất vấn.
TruyenLau.com
Tạ Đạc biết Tạ Khuynh có thể nói giọng nam. Mặc dù Tạ Khuynh tự tin với tay nghề hóa trang của mình, Tạ Đạc tuyệt đối sẽ không nghĩ theo hướng nàng là Tạ Khuynh, nhưng để ngừa vạn nhất vẫn phải cẩn thận ứng đối.

"Quân gia, ta không phải bán đồ ăn, là đưa đồ ăn. Đưa đến Thiên Hương... Cái tửu lâu gì gì đó lớn nhất trên con đường này, căn thứ tám."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh cố gắng phát huy thiên phú giọng nói của mình, hi vọng có thể dùng ngôn ngữ chất phác để xóa tan nghi ngờ của tên tiểu tử thúi này. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Tạ Đạc hỏi thủ vệ bên cạnh:

"Thiên Hương lâu là căn thứ tám sao?"

Thủ vệ kia nghĩ nghĩ, nói:

"Chắc là vậy."

Có cái bằng chứng này, lại thêm bộ dạng của Tạ Khuynh, Tạ Đạc không làm khó nữa, dùng kiếm đ.â.m đâm vào hai sọt đồ ăn trên lưng lừa, xác nhận không có vật sống mới bằng lòng cho qua.

Tạ Khuynh thiên ân vạn tạ vào thành, ai ngờ con lừa kia bỗng nhiên cứng đầu không chịu đi.

Không còn cách nào, Tạ Khuynh thì có thể vừa chào hỏi quan binh ở đó vừa gồng mình kéo con lừa đi, thật vất vả qua cửa thành.

Tạ Đạc nhìn chằm chằm vào hán tử quê mùa kia, thủ vệ đến hỏi:

"Tạ phó soái, ngài nhìn gì vậy?"

Tạ Đạc nhíu mày:

"Ngươi có cảm thấy lão đầu kia có vấn đề?"

Thủ vệ quay người nhìn thoáng qua, lắc đầu biểu thị:

"Nông thôn là vậy đó, chưa thấy qua việc đời."

Tạ Đạc như có điều suy nghĩ, xoay người đi hai bước bỗng nhiên dừng lại, hắn đã biết không đúng chỗ nào.

Lão đầu kia không sợ quan binh, động tác dắt ngựa cx không thành thạo, rõ rành trên lưng lừa có treo roi, nhưng con lừa không chịu đi lão đầu kia lại không hề dùng, hiển nhiên không biết đuổi lừa.

Hiện giờ tình thế kinh thành thay đổi trong nháy mắt, phụ thân điều hắn suốt đêm về thủ cửa thành, chính là muốn hắn cảnh giác cao độ. Phòng thủ cửa thành là cực kỳ trọng yếu, tuyệt đối không thể có nửa điểm sai lầm. Tạ Đạc đẩy những quan binh trước mặt ra, chạy vào thành, đuổi theo phương hướng lão đầu kia kéo lừa.

Đuổi theo ước chừng nửa con phố, Tạ Đạc đi ngang một cái ngõ nhỏ đột nhiên dừng lại, lùi về sau hai bước. Hắn trông thấy con lừa cõng hai sọt rau củ kia, đi qua xem xét. Con lừa vẫn còn, đồ ăn vẫn còn, nhưng lão hán kia lại không thấy...

**

Sau khi Tạ Khuynh vào thành, đem con lừa nhét vào ngõ nhỏ, thay một thân y phục sạch sẽ, cởi mũ rộng vành ra, nhảy ra khỏi tường ngõ hẻm liền qua một cái ngõ nhỏ khác, bảy quẹo tám rẻ rồi đi vào đại lộ, hòa vào dòng người đông đúc.

Nàng vào tiệm quần áo chọn một bộ có màu sắc tương tự cung trang, vứt bạc xuống rồi tìm khách ***** thay y phục.

Sau năm lần bảy lượt thay đổi diện mạo, lúc nhảy ra khỏi cửa sổ khách ***** Tạ Khuynh đã thành một cô nương đội mũ có rèm xinh xắn. Ai cũng không thể liên tưởng tới lão hán gù lưng trồng rau củ.

Tạ Khuynh mang mũ có rèm đi một chuyến tới phủ Tướng quân. Ngoài phủ, đèn lồng trắng treo cao, trên bảng treo một đoàn lăng tiêu xám trắng kết thành hoa, nhìn vào ai cũng biết phủ có người chết, còn đang trong tang lễ.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu