Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 444: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Khuê nữ nhà chúng ta ưu tú thì thế nào, đến phiên lão thất phu nhà ngươi lấy ra làm công cụ đả kích Hoàng hậu tương lai sao?

Giờ thì hay rồi, chọc giận Bệ hạ, một tiểu thư khuê các tốt đẹp đột nhiên bị tứ hôn, ngươi có bệnh à!

Mẹ nó, chờ lát nữa ra ngoài sẽ đánh c.h.ế.t ngươi!

Cái lão thất phu!

Mặt Vương đại nhân xám như tro, chưa tới năm mươi tuổi mà tay nói run liền run, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Không biết bây giờ chiêu đ.â.m đầu vào cột liều c.h.ế.t can gián còn xài được không? Nhưng hai bên cột đều có cấm quân trông coi, muốn liều c.h.ế.t can gián cũng không được...

Cao Tấn ngồi thảnh thơi trên đế đài, hỏi quần thần phía dưới:

"Vất cả cho Vương đại nhân, thành ý này của ngươi, trẫm nhận. Không biết trong nhà của chư vị ái khanh có còn nhân tuyển nào thích hợp làm Hoàng hậu hơn người mà trẫm đích thân chọn không? Nếu có thì nói ra, trẫm tự có chủ trương."

Quần thần dưới điện ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, còn ai dám nói, sợ cô nương nhà mình không gả được chắc?

Mặc dù thánh chỉ tứ hôn của Bệ hạ nói rõ, nếu hai bên nam nữ thấy có điều gì không thích hợp, tùy tiện bên nào cũng có thể vào cung xin thánh chỉ từ hôn. Nhưng đây đâu phải trò đùa, ai dám làm loại chuyện tốn công mà không kết quả này?

Lập tức đồng thanh đáp:

"Khởi bẩm Bệ hạ, không có."

Cao Tấn vui mừng gật đầu:

"Ừm, quả nhiên mắt nhìn người của trẫm rất tốt."

Quần thần: ...

Vương đại nhân: [email protected]¶∆√π....&*"%

Trải qua trận ầm ĩ 'xả thân lấy nghĩa' của Vương đại nhân, những thanh âm phản đối Tạ Khuynh làm Hậu tắt dần.

Đại điển phong Hậu cử hành đúng hạn.

Loan giá trong cung nghênh đón Hoàng hậu nương nương từ phủ Tướng quân tới Thái miếu nhập điệp, đốt sách cáo thiên địa rồi bái liệt tổ liệt tông. Sau đó Đế Hậu cùng hồi hoàng cung tổ chức nghi thức phong Hậu.

Cao Tấn mặc long bào, chuỗi ngọc tôn quý, nắm tay Tạ Khuynh người mang phượng bào, đầu đội mũ phượng, rèm châu che mặt đi trên thảm vàng, bách quan chung quanh quỳ nghênh, sừng đồng huýt dài, trang nghiêm túc mục. Cao Tấn dẫn Tạ Khuynh lên bậc thang, nhận bách quan bái lạy hô vang. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Tạ Viễn Thần và Tạ Đạc đứng trước nhất trong nhóm quần thần, ngửa đầu nhìn Tạ Khuynh đứng cạnh Bệ hạ tôn vinh vô thượng, Tạ Viễn Thần chỉ cảm thấy hốc mắt cay cay. Tạ Đạc thì cười đến mức mặt mày cong hết lên, bị Tạ Viễn Thần cho một cái liếc mắt đầy xem thường.

Tất cả những phụ thân yêu thương nữ nhi trong thiên hạ, không có mấy ai hoàn toàn cao hứng khi nữ nhi gả chồng, dù là gả cho cửu ngũ chí tôn, dù là sau này nữ nhi trở thành mẫu nghi thiên hạ, đối với phụ thân mà nói, đó vẫn là cảm giác chắp tay nhường tâm can bảo bối cho người ta.

Buổi lễ rườm rà kết thúc, Tạ Khuynh được cung nhân nâng đưa về Khôn Nguyên cung rực rỡ, Khương ma ma cùng các cung nữ đã sớm thay hỉ phục, vui mừng phấn khởi chuyển từ Ngưng Huy cung sang Khôn Nguyên cung - chỗ ở của Hoàng hậu - chờ Hoàng hậu nương nương đến.
Website TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Minh Trạch cung của Hoàng đế Bệ hạ và Khôn Nguyên cung của Hoàng hậu nương nương đặt song song nhau, nằm ở vị trí quan trọng nhất của toàn hoàng cung.

Vì đều là những người quen thuộc nên dù có đổi chỗ mới, Khương ma ma vẫn quản lý như cũ. Tạ Khuynh bước ra từ loan giá, cung nhân vây quanh nghênh đón nàng vào hỉ điện được trang hoàng rực rỡ.

Cao Tấn rất muốn đuổi theo Tạ Khuynh hồi cung nhưng quần thần cứ chúc mừng liên tục không ngừng, hắn muốn về sớm cũng không được.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Dưới chân như có gió, Cao Tấn bước vào Khôn Nguyên cung trong khoảnh khắc cuối cùng của giờ lành, còn chưa vào điện đã nghe thấy thanh âm quen thuộc:

[ vừa cưới tức phụ vào cửa liền mặc kệ phải không? ]

[ đã bao lâu rồi? ]

[ ngâm trong lu rượu hả? ]

Mê Truyện Dịch

[ rốt cuộc là tên vương bát đản nào ngăn cản không cho ngươi về? ]

[ đừng để ta biết là ai, có cơ hội ta sẽ uống gục hắn! ]

Cao Tấn vội ho một tiếng, cung nhân trong điện vội vàng hành lễ.

Hắn đi đến ngồi xuống mép giường bên cạnh Tạ Khuynh, đẩy rèm châu che trên má nàng, nhìn thấy một khuôn mặt xinh đẹp đang cười rạng rỡ, cung nhân chung quanh liên tục khen:

"Quao, Hoàng hậu nương nương thật xinh đẹp."

"Thật sự quá đẹp."

"Nương nương đẹp nhất."

Nghe mấy câu nịnh nọt này, từ đầu đến cuối Tạ Khuynh vẫn luôn giữ nụ cười, dáng vẻ như mình được lợi. Chỉ có Cao Tấn mới biết dưới khuôn mặt bình tĩnh hiền hòa kia cất giấu tâm tư gì:

[ quao cái gì mà quao? ]

[ lần đầu gặp ta hả? ]

[ quá khoa trương, quá giả. ]

[ ngươi đừng nhìn, mau cho các nàng đưa rượu hợp cẩn, mũ phượng nặng quá đi! ]

[ nếu không phải nể nó làm bằng vàng, ta đã không cố đội đến tận bây giờ. ]

Cao Tấn nhịn cười nghe nàng chửi, vì cảm thấy quá đáng yêu, nhịn không được vuốt nhẹ cằm Tạ Khuynh, cung nhân chung quanh ào ào đỏ mặt. Cao Tấn sai người mang rượu hợp cẩn tới, bắt đầu nghi thức tân hôn.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu