Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 361: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Khuôn mặt Tạ Khuynh hoảng sợ, quả thật muốn xông lên bịt mồm Cao Tấn ăn nói không giữ miệng.

"Nói nhỏ chút. Hiện tại ta là Tạ Khuynh, không ai biết mấy chuyện xảy ra giữa ta và ngươi."

Tạ Khuynh vừa nói vừa ngoái đầu ra cửa quan sát, giống như sợ có ai nghe lén.

Cao Tấn thấy nàng tị hiềm như thế, lập tức khó chịu trong lòng, ba bước thành hai đi qua ôm lấy nàng, bị Tạ Khuynh né qua một bên. Ai ngờ vì động tác quá nhanh mà ảnh hưởng tới vết thương trên xương sườn, Tạ Khuynh che lấy vết thương đứng cứng đờ tại chỗ.

"Có phải lệch xương rồi không, mau tới đây cho ta xem một chút."

Cao Tấn nói xong liền muốn kéo áo Tạ Khuynh, bị Tạ Khuynh đánh bay móng heo, nhỏ giọng trách mắng:

"Làm gì vậy? Ách."

Cao Tấn không sờn lòng:

"Ngươi mới làm gì đó. Để ta nhìn một chút xem có bị lệch xương không."

"Không có không có, ngươi đừng kéo."

Tay khác của Tạ Khuynh tranh thủ giữ chặt đai lưng, kiệt lực tự vệ.

Cao Tấn tách tay nàng ra, không dám dùng sức, nghĩ nếu xương sườn bị lệch nàng cũng không thể có tinh thần như vậy, còn sức để dùng dằng với hắn, lúc này hắn mới ngưng kéo áo nàng.

Tạ Khuynh thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu chỉnh lý thắt lưng bị kéo lỏng, nhịn không được thầm mắng:

[ ai vậy kìa. ]

[ trông cứ như lưu manh đùa giỡn nữ nhi nhà lành. ]

[ hỗn đản! ] Đọc truyện tại TruyenLau.com

[ vô lại! ]

Cao Tấn hừ hừ:
TruyenLau.com
"Nghĩ ta điếc không nghe thấy sao?"

Tạ Khuynh tức giận giả ngu:

"Bệ hạ nói gì vậy? Nghe cái gì cơ? Đâu có ai nói chuyện đâu."

[ mắng ngươi đó thì sao? ]

[ tức c.h.ế.t ngươi đi cái đồ vương bát đản! ]
TruyenLau
Cao Tấn bình tĩnh tự nhiên đứng tại chỗ cho Tạ Khuynh 'mắng', đợi nàng mắng thống khoái rồi Cao Tấn mới vươn tay ôm nàng vào ngực.

Tạ Khuynh không ngờ mình đã làm đến mức này mà Cao Tấn vẫn hạ thủ được, lại giãy dụa một trận, Cao Tấn cảnh cáo:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Lại động tới vết thương nữa thì ta sẽ kéo quần áo ra kiểm tra."

Tạ Khuynh đã bị uy *****, bởi vì nàng cảm thấy đối với chuyện kéo quần áo của mình Cao Tấn sẽ không nói đùa, khả năng xảy ra là cực cao. Vì tránh cho hắn làm ra những sự tình quá kích, Tạ Khuynh quyết định kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, nhẫn nhất thời gió êm sóng lặng.

"Giờ ngươi đã nguyện ý theo ta hồi kinh rồi chứ?" Cao Tấn khẽ hỏi vào tai Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh bất đắc dĩ nhìn trời, thái độ vẫn kiên quyết như cũ:

"Không đi."

Nghĩ là Cao Tấn sẽ lại quấn lấy nàng lằng nhằng thêm vài câu, Tạ Khuynh đã nghĩ sẵn mấy cách cự tuyệt, ai ngờ Cao Tấn không nhắc tới nữa.

Hai người cứ ôm nhau như vậy, trong khoang thuyền rất yên tĩnh, thật ấm áp, Tạ Khuynh ngoan ngoãn mặc Cao Tấn ôm mình, mặc tay hắn siết lấy lưng mình, mặc đôi môi ấm áp của hắn cắn lên lỗ tai mình...

Ặc, cái này không thể mặc!

Tạ Khuynh giật mình, nghiêng đầu sang một bên, nhẹ giọng quát:

"Đừng có được voi đòi hai Bà Trưng. Ôm đủ rồi thì buông tay."

Cao Tấn siết chặt hai tay, vô lại đùa nghịch:

"Vẫn chưa đủ."

"Không buông thì ta sẽ hét lên." Tạ Khuynh uy *****.

Không còn cách nào nữa, tay chân lành lặn nàng còn không phải đối thủ của Cao Tấn, huống chi là thương tích đầy mình.

Cao Tấn bỗng dưng cười khẽ:

Mê Truyện Dịch

"Nàng hét đi, ta còn ước gì nàng hét cho tất cả mọi người đều biết."

Tạ Khuynh: ...

Nếu ở một thế giới song song nào đó, khi mà cả nhà Vũ Định hầu không bị án oan, Cao Trà vô năng sẽ cưới Tạ Nhiễm rồi lên ngôi sau đó đội cô tiểu thư đỏng đảnh một ngày dỗi ba bữa thay cơm ấy lên đầu để nhận được sự bảo kê từ Tạ Viễn Thần.

Còn Cao Tấn chưa bao giờ ngã khỏi tầng mây, sẽ trở thành một vương gia vui vẻ ăn chơi, rồi trong lúc ăn chơi va phải một nữ nhân giỏi võ công, mê đam mỹ, ham ăn, biết nói giọng đực rựa sau đó ngơ ngác ngỡ ngàng nhận ra đây là ân nhân, là crush từ lúc còn tấm bé khi bị treo dưới đầm lầy, và cứ thế truy thê một lèo rồi sinh con đàn cháu đống.

À mà nhắc mới nhớ, không biết đôi khuyên tai hồng ngọc năm đó anh về kinh nhờ lão Tạ gửi lại cho chị đâu mất rồi. Ở trong cung anh đã tặng đôi mới bằng đá Satan nhưng tín vật định tình thì lấy món đầu tiên chứ nhỉ.

Tạ Khuynh chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình sẽ giả vờ yếu đuối để tránh né một nam nhân phi lễ.

Lợi dụng lương tri và áy náy của Cao Tấn, nàng thành công thoát khỏi vòng tay hắn, như con thỏ chạy khỏi khoang tàu, không dám vào nữa.

May mắn hành trình chỉ còn nửa ngày, xế chiều hôm đó tàu liền cập bến, trở lại nơi mười vạn Võ Uy quân hạ trại.

Binh lính trong doanh địa chỉ biết Mạnh Phó soái tự mình đi đón chất tử cùng đoàn sứ thần, không biết tới sự có mặt của Hoàng đế Bệ hạ. Vì tránh những nghị luận không cần thiết, Cao Tấn bảo Mạnh Phó soái tiếp tục giấu diếm tin tức này, xưng hô là 'Cao Giáo úy' như cũ, ở trong doanh cũng không cần chăm sóc đặc biệt.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu