Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 277: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Phòng giữ thay quân trong cung là quân vụ nội cung, nếu chỉ bằng khẩu dụ không biết thật giả của Bệ hạ mà Thẩm Thiên Phong có thể hoàn toàn tiếp nhận, không biết Hoàng đế bị tạo phản bao nhiêu lần.

Còn những thủ vệ nội cung kia sở dĩ lá mặt lá trái với Thẩm Thiên Phong mà không trực tiếp xử lý ông ta, phía sau đương nhiên có người chỉ điểm, mà nghĩ thông suốt nhiều điểm mấu chốt như vậy, người đứng phía sau đó cũng không cần nói đi.

Cao Tấn đang hoài nghi quan hệ của Tô Biệt Hạc cùng TL Kỳ, liền đoán được thân phận hai người, biết được quan hệ của họ với Nam Cương. Nếu đã tra được Nam Cương, thì tra Nhiếp hồn cổ trên người hắn cùng việc của Thẩm Thiên Phong cũng không khó gì.

Thay vì nói trận mưu đồ này là Thẩm Thiên Phong tự chủ, không bằng nói ông ta bị Cao Tấn 'không trâu bắt chó đi cày', không thể không làm. Ông ta tự cho là mình có Nhiếp hồn cổ có thể khống chế Cao Tấn, muốn làm gì thì làm, lại không biết 'bọ ngựa bắt ve, chim sẻ đằng sau'. Cao Tấn là người bắt ve, hắn muốn Thẩm Thiên Phong bành trướng, để hắn lôi thế lực đằng sau ông ta ra nhổ tận gốc.

Lão Tạ từng khen Cao Tấn bày mưu lập kế là có tài đại tướng, nói hắn khống chế triều đình sâu hơn nhiều so với những gì người ngoài thấy. Khi đó Tạ Khuynh không tin, hiện tại đã tin.

Sau khi Tạ Khuynh xuất cung, tìm được chỗ mà Cao Tấn nói, chỉ là một tòa nhà cũ phi thường phổ thông dân gian, dưới mái hiên treo hai cái đèn lồng nhìn đã biết nhiều năm rồi, màu sắc của môn thần trên cánh cửa cổ xưa cũng phai đi nhiều.

Mang nghi hoặc, Tạ Khuynh gõ lên cánh cửa hai lần. Quả nhiên đúng như những gì Cao Tấn nói, không có ai trả lời. Vì thế Tạ Khuynh dựa theo phân phó của hắn mà nhảy vào từ đầu tường phía Đông. Cao Tấn đã dặn sau khi nhảy vào liền đứng yên dưới chân tường không cần hành động mù quáng, tự nhiên sẽ có người đi ra tiếp ứng cho nàng.

Tạ Khuynh làm y như những gì Cao Tấn nói, chờ giây lát, quả nhiên từ trong những cái lọ sứ chồng chất như núi bước ra một lão nhân mặc phục sức dị tộc.

"Lão nhân gia khỏe."

Tạ Khuynh chủ động chào hỏi.

Mê Truyện Dịch

Lão nhân dị tộc kỳ quái kia không biết là không hiểu lời Tạ Khuynh hay là không muốn phản ứng lại, lão cứ đứng như vậy, dùng ánh mắt đục ngầu nhưng thấy rõ thế sự nhìn Tạ Khuynh chằm chằm.

Tạ Khuynh muốn đi về phía lão, nhưng lại nghe thấy một đạo thanh âm 'Híz- khà zz Híz- zzz'. Nàng cảnh giác lùi về sau một bước, nhìn theo âm thanh kia, trông thấy trên hai bên ấm sành chẳng biết từ lúc nào có hai con thanh xà cuộn tròn. Không cần nhìn tới cái đầu tam giác ngược quỷ dị, mà chỉ với màu sắc này thôi cũng đủ chứng minh độc tính của chúng nó. Đọc truyện tại TruyenLau.com

May mắn nàng kịp thu chân về, nếu vừa rồi mặc kệ đi tới, hiện tại hai con rắn kia phỏng chừng đã trèo lên người nàng.

Tâm phòng bị của lão nhân dị tộc làm Tạ Khuynh rất bất đắc dĩ, đành phải đứng yên lấy thư trong n.g.ự.c ra, nói:

"Ta không có ác ý, là có người nhờ ta đến đưa thư."

Nói xong, Tạ Khuynh dùng nội lực phóng thư trong tay về hướng lão nhân.
TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lão nhân kia tiếp được, cúi đầu nhìn thoáng qua, đại khái là nhận ra hai chữ 'Thân khải' trên đó, nội dung bên trong cũng chưa nhìn liền nói với Tạ Khuynh:

"Vào đây."

Sau khi nói xong, không biết làm cách nào lão phát ra một tiếng huýt còi lanh lảnh. Hai con thanh xà cuộn tròn trên ấm sành liền chui vào ấm không thấy tăm hơi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tạ Khuynh đi theo lão nhân vào trong. Lão nhân ngồi lên ghế dài, trong tay cầm một bình trà nóng hổi, có vẻ như là đang pha trà xong muốn uống thì bị Tạ Khuynh quấy rầy, trách không được tính khí lão nhân này không tốt.

Lão không mời Tạ Khuynh ngồi, Tạ Khuynh liền đứng dưới hiên chờ.

Lão nhân rút tờ giấy thư bên trong ra nhìn từ đầu đến cuối một lần, thần sắc nghi ngờ rồi khép thư lại, ngồi đằng kia gật gù đắc ý hồi lâu, mới nhớ tới bên cạnh còn có một người.

"Ngươi lại đây." Lão nhân dị tộc chào hỏi Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh đi đến bậc thang, cũng không dám tới quá gần lão nhân kia. Lão nhân hỏi:

"Ngươi là ai?"

Tạ Khuynh không hiểu:

"Ta? Ta là thái giám trong cung."

Lão nhân dùng ánh mắt hồ nghi dò xét Tạ Khuynh từ trên xuống dưới, giống như có điều chất vấn đối với thân phận nàng, nhưng cuối cùng không nói gì.

Lão đặt phong thư bên cạnh ấm trà, đi vào trong, không biết muốn làm gì.

Tạ Khuynh đứng dưới hành lang phòng nhỏ, ba mặt cửa sổ đều mở, nghiêng đầu một chút là thấy thân ảnh đang bận rộn của lão nhân.

Bố cục trong phòng không khác mấy với dân cư phổ thông, có nội thất và ngoại thất. Nội thất có bình phong ngăn cách, không nhìn được cụ thể, nhưng ngoại thất lại có thấy rõ ràng. Chiếm hết một mặt tường đều là ngăn tủ ô vuông, nhỏ hơn so với tiệm thuốc Đông y, nhìn lít nha lít nhít.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu