Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 395: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Khuynh khôi phục lý trí ngay lúc mấu chốt, kịp thời né cái bẫy của Cao Tấn.

Cao Tấn tiếc nuối nói:

"Ngươi ở trong cung hai năm còn không biết thích hợp hay không? Ta thấy ngươi rõ ràng là cố ý kéo dài."

"Ta không có."

Mê Truyện Dịch

"Ngươi có."

"..."

"Ngươi là cái đồ phụ lòng nương! Chỉ nguyện chơi một lần vui mà không muốn chịu bất cứ trách nhiệm nào."

Cao Tấn dò xét Tạ Khuynh từ trên xuống dưới, như muốn dùng ánh mắt phán xét tội ác của Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh cứ cảm thấy nói với hắn mãi không rõ.

"Ta chỉ muốn lưu lại đường lui cho cả hai." Tạ Khuynh nói.

Cao Tấn xua tay cự tuyệt:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Khỏi! Đường lui của ta chính là ngươi, không cần cái thứ hai!"

Tạ Khuynh nhìn thái độ kiên quyết của hắn, cũng ngồi xuống mép giường:

"Cao Tấn, giữa chúng ta còn tồn tại rất nhiều vấn đề.

"Tỷ như?"

"Ta lớn hơn ngươi!"
TruyenLau.com
"Ta thích lớn."

"Ta là con vợ lẽ, cha ta mặc dù là Tạ Viễn Thần nhưng ở Tạ gia ta không hề có tiếng nói, Tạ gia cũng không xem ta là tiểu thư thật sự. Ngươi ở cùng với ta, Tạ gia sẽ không trở thành trợ lực của ngươi."

"Theo như ngươi nói, vậy ta nên cưới tôn nữ của Sùng Đức Trưởng công chúa mới đúng nhỉ. Dù sao nàng ấy cũng nổi danh là cái đùi vàng của Lễ triều, cưới về thì ít nhất ta có thể bớt phấn đấu mười năm."

Tạ Khuynh hồi tưởng lại cái đùi vàng mà Cao Tấn nói, một bóng dáng hiện ra trong đầu, Tạ Khuynh nhịn không được đánh Cao Tấn một cái:

"Ngươi muốn cưới thì sao, chưa chắc người ta chịu gả cho ngươi đâu."
TruyenLau.com
Sùng Đức Trưởng công chúa là công chúa khai quốc của Lễ triều, cháu gái của bà giờ cũng bốn mươi tuổi rồi, dưỡng kha khá trai lơ, từng đám từng đám như rau hẹ, cả đời đều chưa hề thành thân.

"Ta biết nàng ấy không gả, nên mới tới hỏi ngươi có gả hay không nè."

Cao Tấn vòng một vòng lớn, cuối cùng cũng tự mình kéo chủ đề lại như cũ.

Tạ Khuynh không biết phải nói không cho phải, cúi đầu ngồi bên cạnh bẻ ngón tay. Cao Tấn cảm thấy mình ép hơi chặt, sợ nàng sinh lòng chán ghét, nắm tay nàng nói:

"Được rồi được rồi. Ta không ép ngươi. Ta cho ngươi thời gian suy nghĩ, vậy được chưa?"

Tạ Khuynh vẫn cúi đầu không nói, Cao Tấn trực tiếp kéo người qua ôm thật chặt:

"Tạ Khuynh. Ta đối với nàng là nghiêm túc. Nàng căn bản là không biết, khi ta đoán đúng thân phận nàng..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Cao Tấn, Cao Tấn sững sờ, kịp phản ứng lại:

"Đúng, là nghe được thân phận nàng. Sau khi nghe được ta kinh hỉ biết bao nhiêu!"

Thanh âm của hắn rất thấp, như đang thì thầm bên tai Tạ Khuynh. Tạ Khuynh yên tĩnh cho hắn ôm, cẩn thận nghe hắn nói.

"Tạ Khuynh, ta thích nàng. Nàng có thích ta không?" Đột nhiên Cao Tấn hỏi.

Tạ Khuynh ngây ngẩn cả người, Cao Tấn cúi đầu nhìn nàng, cảm thấy bị tổn thương:

"Vì sao nàng do dự? Mới vừa rồi nàng còn nói có chút thích ta mà? Quả nhiên nàng không dám nói chuyện nghiêm túc."

Tạ Khuynh: ...

Tránh thoát khỏi ***** Cao Tấn, Tạ Khuynh đứng dậy đi ra ngoài. Cao Tấn gọi:

"Nàng đi đâu vậy? Trốn tránh có thể giải quyết được gì?"

Tạ Khuynh không nhịn được nữa, cũng không quay đầu rống một câu:

"Hầu hạ lão đại rửa chân."

Cao Tấn: ...

Tạ Khuynh chọn cái Thiên viện này, trừ việc nó gần cửa sau thuận tiện ra vào, còn do nó ngũ tạng đầy đủ*, có bếp lò chuyên nấu nước, ban ngày hạ nhân đã đổ đầy nước vào chum, than trong sọt đầy, củi cũng chất đầy.

Sau đó Tạ Khuynh đuổi hết mấy nha hoàn Thái thị phái tới hầu hạ.

Nàng ngồi bên bếp lò nấu đầy một ấm nước lớn, sau đó lầy bồn nước đến, rót qua chậu bưng vào phòng.

Cao Tấn ngồi bên mép giường tiện tay lật mấy quyển thoại bản Tạ Khuynh mua để giải buồn lúc đi thuyền, Tạ Khuynh đặt chậu nước xuống bên cạnh giường mà hắn cũng không phát giác, dáng vẻ giống như đọc rất nhập tâm.

Tạ Khuynh thấy thế, một tay cướp thoại bản đi, chỉ vào chậu nước:

"Lão đại, thật sự muốn ta rửa chân cho ngươi hả?"

Cao Tấn đột nhiên ngồi dậy, nâng một chân lên, cao bằng bàn tay Tạ Khuynh:

"Ngươi rửa thì đã sao? Chân thơm của trẫm không phải ai muốn cũng được rửa đâu."

Tạ Khuynh cúi đầu liếc qua 'chân thơm' kia một cái, đang muốn dùng Cầm nã thủ nắm lấy mắt cá chân hắn, Cao Tấn thức thời buông chân xuống.

Thấy lông mày Tạ Khuynh nhíu lại, Cao Tấn đưa tay kéo nàng ngồi lên mép giường, còn mình không nói câu nào ngồi xổm xuống, ôm chân Tạ Khuynh đặt lên đùi cởi vớ xuống, đặt vào nước ấm.

"Chân của ngươi thật lạnh, hình như cứ vào đông là vậy, đúng không?"

Tạ Khuynh có chút thẹn thùng, cố ý cúi đầu tự mình rửa, nói:

"Trong phòng bếp nhỏ còn nước nóng, lát nữa ta đi lấy thêm một chậu cho ngươi."

Cao Tấn nói: "Cần gì phiền toái như thế."

Nói xong không đợi Tạ Khuynh kịp phản ứng, Cao Tấn đã kéo băng ghế bên giường ra, hắn ngồi trên ghế cởi vớ, đạp lên chân Tạ Khuynh.

Dù cái chậu này lớn, chân hai người cùng đặt vào cũng không chen chúc, nhưng Tạ Khuynh cứ cảm thấy quái quái, nói:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu