Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 283: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Hắn muốn nói với nàng một câu 'Ta không sao cả!' nhưng thân thể đã không chịu được nữa, trực tiếp hôn mê.

Cao Tấn đột nhiên sốt cao rồi ngất đi khiến Tạ Khuynh vô cùng sợ hãi. Nàng ép buộc mình phải tỉnh táo lại.

Nàng dìu Cao Tấn lên giường, cởi vạt áo hắn ra kiểm tra nhiệt độ, tìm kiếm mạch đập. Dù Tạ Khuynh không hiểu y lý nhưng người tập võ tự có phương pháp điều tra nội tức. Nàng có thể cảm nhận được chân khí trong người Cao Tấn lưu chuyển thông suốt, không bị thứ gì cản trở, đồng thời có vẻ đang không ngừng sinh sôi.

Nói cách khác, Cao Tấn đột nhiên ngất đi không phải vì trúng độc hoặc nguyên nhân gì không tốt, mà ngược lại cơ thể hắn đang có chiều hướng tốt lên.

Giống như người cảm cúm phát sốt vậy, là lúc hệ thống miễn dịch đang sát trùng.

Giống như đang chứng thực suy nghĩ của Tạ Khuynh, nhiệt độ cơ thể của Cao Tấn giảm đi một chút. Nàng cúi người xuống, áp trán mình lên trán Cao Tấn, lại không yên lòng sờ hắn từ đầu đến chân, xác thực không nóng như lúc nãy nữa.

Tạ Khuynh kề vào tai Cao Tấn thử gọi:

"Bệ hạ, Bệ hạ..."

Dưới tình thế cấp bách nàng quên dùng giọng nam. Cao Tấn khẽ nhíu mày, Tạ Khuynh thấy hắn có tri giác, tiếp tục gọi:

"Nghe thấy ta nói chuyện sao?"

Lông mi Cao Tấn run rẩy, thế mà thật sự hé mắt, miệng đóng mở như muốn gì đó. Tạ Khuynh kề sát tai vào miệng hắn, nghe thấy thanh âm yếu ớt của hắn nói:
TruyenLau
"Nàng quay về rồi!"

Ngắn gọn bốn chữ, không hiểu sao làm mũi Tạ Khuynh cay xè.

Tạ Khuynh biết chữ 'nàng' này là gọi Tạ Nhiễm. Nhưng cũng có khác gì gọi mình đâu. Tạ Khuynh ở trước mặt hắn giả làm Tạ Nhiễm hai năm, lần đầu tiên có xúc động muốn nói cho hắn biết tên thật của mình, muốn nghe hắn gọi hai chữ 'Tạ Khuynh'. TruyenLau.com

Câu nói của Cao Tấn không được Tạ Khuynh đáp lại, hắn nâng cánh tay suy yếu, sờ nhẹ lên mặt Tạ Khuynh. Tạ Khuynh hoàn hồn, nắm chặt cánh tay như sắp chống đỡ không nổi của hắn, dán lên mặt mình, đáp:

"Phải, thiếp đã trở về."

Mê Truyện Dịch
Website TruyenLau.com
Cao Tấn chớp chớp mắt, khóe miệng hơi cong, bộ dáng vẫn hồ đồ như cũ. Hắn mơ mơ màng màng nói:

"Trở về thì không cho đi nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh xúc động, nàng không muốn lừa gạt Cao Tấn. Nàng biết mình không thể không đi, nhưng giờ khắc này dưới ánh mắt chăm chú của hắn, lời thật nàng không nói nổi.

Nàng không muốn khiến Cao Tấn đang trong tình huống thần trí không rõ phải thất vọng, thế là gật đầu, đáp lời:

"Được, thiếp không đi."

Đạt được câu trả lời như ý, Cao Tấn phảng phất thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ hắn đã dùng hết sức, giờ không chống đỡ nổi nữa, hai mắt khép lại. Chẳng qua đây là nhắm mắt nghỉ ngơi cho đỡ mệt, không giống lúc nãy sốt cao hôn mê.

Tạ Khuynh rõ ràng cảm nhận được nhiệt độ thân thể hắn dần trở về bình thường, hô hấp cũng vững vàng.

Chỉ là đôi tay Cao Tấn vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Tạ Khuynh, ngủ thiếp đi cũng không buông. Tạ Khuynh nửa quỳ bên mép giường, nương ánh trăng nhìn ngắm khuôn mặt Cao Tấn, từ mắt đến mũi, rồi tới đôi môi mỏng.

Đều nói người có môi mỏng tâm cũng mỏng, Tạ Khuynh đóng vai Tạ Nhiễm bầu bạn với Cao Tấn hai năm. Trong quãng đời còn lại dài dằng dặc của hắn, liệu có hoài niệm nữ nhân đã ở bên cạnh hai năm là nàng không?

Tạ Khuynh biết thật ra mình thích hắn, bằng không cũng chẳng vì hắn mà ngàn dặm xa xôi quay về.

Nhưng thích thì thế nào?

Cuộc đời này có quá nhiều người, vật, chuyện để thích. Tình cảm đối với một người nào đó, một thứ nào đó chỉ chiếm một góc nhỏ, không thể trở thành tất cả được. Chỉ vì chút yêu thích liền vây bản thân vào một đoạn tình, một chỗ, một sự kiện, thật là không đáng.

Thích đồ vật tươi đẹp đến mấy, nếu vượt qua phạm trù mà năng lực mình có thể đạt được thì vẫn dứt khoát từ bỏ. Thích người mình không với tới, không hoàn toàn thuộc về mình, trung với mình, vậy cũng chỉ có thể là khách qua đường trong nhân sinh.

Quả thật Tạ Khuynh thích Cao Tấn. Nếu muốn, Tạ Khuynh hoàn toàn có thể sống cả đời dưới cái tên Tạ Nhiễm mà ở lại bên cạnh Cao Tấn. Nhưng Tạ Khuynh không muốn.

Thích thì thích thôi, sao nhất định phải ở lại bên cạnh hắn? Là rượu bên ngoài không đủ ngon hay bầu trời bên ngoài không đủ xanh? Cá quay về nước sẽ quên đi chuyện trên bờ, cần làm cái gì thì làm cái đó, không can thiệp vào cuộc đời của nhau cũng có thể sống rất thoải mái mà.

Trong đầu suy nghĩ miên man một trận, Tạ Khuynh cũng hơi buồn ngủ. Nhưng Cao Tấn quyết không buông tay làm nàng không còn cách nào, đành phải ghé vào bên mép giường mà ngủ.

**

Hôm sau, Tạ Khuynh thức dậy trên long sàng của Cao Tấn, lúc nàng mở mắt nhìn thấy nóc màn màu vàng sáng còn có chút ngốc, phản ứng đầu tiên là ngồi dậy xem mình có bại lộ chưa.

Bớt trên mặt còn, quần áo còn, buộc n.g.ự.c còn, ngay cả băng vải vết thương tối qua quên thay cũng không lỏng chút nào, thậm chí còn hơi chặt so với ban ngày...



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu