Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 245: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Vậy ngài còn bé sao có thể thường xuyên ăn cái này?"

Cao Tấn rót cho mình chén rượu, ngửa đầu uống cạn mới trả lời:

"Đầu bếp này đi ra từ Vũ Định hầu phủ. Lúc còn bé ta thường xuyên ở Vũ Định hầu phủ ăn đồ ăn lão làm."

Lúc này Tạ Khuynh mới hiểu rõ:

"Thì ra là thế. Nhưng đã là quen biết cũ, sao ngài không chuộc lão ấy ra ngoài, an trí ở Ngự Thiện phòng cũng tốt."

Cao Tấn lắc đầu:

"Lão Trương không muốn. Ông ấy chỉ muốn đi theo Nguyên nương."

Tạ Khuynh ngửi được mùi bát quái, thì ra đầu bếp Xuân Phong lâu này thích Nguyên nương, vì lẽ đó không muốn chuộc ra ngoài.

"Nàng biết Nguyên nương là ai không?" Cao Tấn hỏi.

Tạ Khuynh lắc đầu: "Ta nào biết."

"Là..." Cao Tấn chần chờ uống thêm một chén rượu, mới chậm rãi nói một câu: "Đại biểu tỷ của ta."

Tạ Khuynh gật gật đầu:

Mê Truyện Dịch

"A, đại biểu...tỷ? Vậy nàng là?"

Biểu tỷ của Cao Tấn vậy đương nhiên là Đại tiểu thư Vũ Định hầu phủ. Nhưng tiểu thư Vũ Định hầu phủ sao lại lưu lạc phong trần, mở thanh lâu?

Nàng ấy không sợ bôi nhọ quy củ tổ tông? Cố gia có thể dung sao?

Bất quá, Tạ Khuynh đối với bản án năm đó của Vũ Định hầu phủ cũng không quá rõ ràng, chỉ là nghe lão Tạ ngẫu nhiên nhắc vài câu, nói trắng ra là chuyện hôn quân oan uổng Nhạc phi.

Mẫu thân Cao Tấn là Cố Quý phi, ngoại tổ là Vũ Định hầu Cố Trường Phong. Trước khi lão Tạ quật khởi, binh lực Lễ triều đa số lấy Trường Phong quân làm chủ. Nhưng cũng giống như những cố sự công cao chấn chủ trong lịch sử, Tiên đế kiêng kị binh lực Cố gia, khi đó Thái tử Cao Trà không biết lấy được chứng cứ từ chỗ nào, đem tội danh thông đồng với địch mưu phản tố cáo Vũ Định hầu phủ lên điện.

Cao Trà là Thái tử, tương lai hắn là Hoàng đế. Lần tham tấu này đối với Tiên đế chính là gãi đúng chỗ ngứa, không biết hai cha con hợp kế thế nào, Tiên đế liền thuận nước đẩy thuyền cho Thái tử đi làm. Website TruyenLau.com

"...Thái tử dùng tánh mạng nữ quyến trên dưới của Vũ Định hầu phủ áp chế ngoại tổ ta, để ngài nhận tội trước, sau đó sẽ tạm thời thu nhận nữ quyến, tránh cho các nàng bị sung quân đi biên quan làm kỹ. Hắn cam đoan với ngoại tổ ta, nhất định sẽ bảo toàn trên dưới Vũ Định hầu, thế là ngoại tổ ta liền đồng ý nhận tội."

Cao Tấn nói hết Tạ Khuynh về án oan năm đó, không giữ lại chút nào.

Tạ Khuynh nghe đến đây không khỏi vô cùng đau đớn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Đọc truyện tại TruyenLau.com

"Hầu gia sao có thể đồng ý chứ? Không tận mắt nhìn thấy người trong phủ bình an, nhận tội chính là bùa đòi mạng."

Cao Tấn thê thảm cười:

"Ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê. Ngoại tổ ta ở trong ngục không biết tin tức bên ngoài, nhớ tới ân tình ngày thường, chỉ có thể tin hắn... A, ân tình ngày thường. Mẫu phi Cao Trà vốn là nha hoàn hồi môn của mẫu phi ta. Trước khi mẫu phi ta mang thai, bà ta bò lên long sàng. Bà ta lấn lướt mẫu phi ta mềm yếu, năn nỉ đủ kiểu, mẫu phi ta thay nàng ta bảo vệ Cao Trà, để Cao Trà gửi dưới gối làm Hoàng trưởng tử."

"Ngoại tổ ta cảm thấy có một thiên đại ân tình như thế trước mặt, Cao Trà không thể nào lòng lang dạ sói tới mức đó, ai ngờ... Một đời anh danh của ngài đều hủy trong tay tên súc sinh đó."

Tạ Khuynh lần đầu tiên được nghe rõ ngọn nguồn sự tình năm đó, không biết phải an ủi hắn thế nào mới tốt. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Biết những nội tình này thì mới hiểu vì sao Cao Tấn nguyện gánh vác tội danh gϊếŧ cha gϊếŧ huynh cũng phải đoạt vị.

"Vậy về sau trên dưới Vũ Định hầu phủ thế nào?" Tạ Khuynh hỏi.

"Nam đinh trên mười tuổi mất đầu, dưới mười tuổi bán cho môi giới. Toàn bộ nữ tử đi Giáo Phường ti."

Cao Tấn lại uống thêm một chén, ngữ điệu tang thương, nhẹ nhàng bâng quơ, lại người khá đau lòng.

Tạ Khuynh sao còn nuốt trôi, để đũa xuống hỏi:

"Ngài cứu được bao nhiêu?"

Cao Tấn nói:

"Chém đầu cứu không được. Bán cho môi giới cứu được tám phần. Nữ quyến Giáo Phường ti cứu được không ít, nhưng mà..."

Phía sau Cao Tấn không nói, nhưng Tạ Khuynh hiểu được.

Nữ quyến tội quan vào Giáo Phường ti, đương nhiên là chịu nhục đủ kiểu. Tạ Khuynh nhớ tới Nguyên nương, hẳn là vì vậy mới bước lên con đường này.

"Gia quyến của người Cố gia đã mất đều ở đây sao?" Tạ Khuynh hỏi.

Cao Tấn đau thương lắc đầu:

"Lão phu nhân cùng các mợ được ta an trí ở Giang Nam. Cố gia xuống dốc, các nàng lại chịu khuất nhục, ở lại kinh thành chí là tra tấn."

"Nguyên nương không phải đích nữ, nàng là thiếp thất được cữu cữu ta thích nhất sinh ra. Lúc trước không được lão phu nhân thương yêu, trải qua chuyến này nàng dứt khoát không quay về nữa, nói với ta muốn nhận hết nữ tử đáng thương trong thiên hạ này, che chở các nàng trưởng thành trong vũng bùn. Nàng ấy là nữ quyến quyết đoán nhất của Cố gia, chỉ năm năm, Xuân Phong lâu đã trải rộng cả nước, thay ta kiếm lời không ít đâu."

Lúc Cao Tấn nhắc đến Nguyên nương không có nửa điểm khinh thị, ngược lại rất tự hào.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu