Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 214: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Bệ hạ, Lục hoàng tử kể chuyện mơ hồ khó giải thích vậy mà ngài cũng tin." Tạ Khuynh nói.

Thác Bạt Diên biện giải:

"Nương nương nói vậy sai rồi, câu nào của tiểu vương cũng là thật."

Tạ Khuynh không nhịn nổi nữa, phản bác:

"Vậy kỳ quái, sao bản cung chưa từng nghe tỷ tỷ nhắc về ngươi? Ngược lại Lục hoàng tử trước mặt mọi người ăn nói linh tinh, làm hư thanh danh của tỷ tỷ. Nếu tỷ ấy biết được, nhất định cho ngươi đẹp mặt, tỷ tỷ của ta rất lợi hại, ngươi cẩn thận đi."

Nguyên bản là muốn cảnh cáo Thác Bạt Diên, ai ngờ Tạ Khuynh vừa dứt câu, hắn liền dùng khuôn mặt hưng phấn hỏi:

"Nương nương nói như vậy, chẳng lẽ nàng đã hồi kinh?"

Tạ Khuynh nhíu mày.

[ hình như con hàng này bắt sai trong điểm? ]

[ ta hồi kinh thì sao? Mà không hồi kinh thì thế nào? Chẳng lẽ ngươi còn muốn đi tìm ta? ]

"Bản cung cũng không nói thế. Lục hoàng tử chớ có suy đoán lung tung."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng mà Thác Bạt Diên giống như không nghe thấy, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của mình, miệng lẩm bẩm nói thầm cái gì đó, nhìn khẩu hình, giống như là: Nhất định đã trở lại.

Lòng Tạ Khuynh ẩn ẩn có dự cảm không lành, buồn bực cắn một miếng thịt lớn, lặng lẽ trừng mắt liếc Thác Bạt Diên, thầm nghĩ.

[ có nên tìm cơ hội tới hành quán đánh con hàng này một trận không? ]

[ phải cho hắn nhớ kĩ phong thái của lão tử! ]
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cao Tấn: ...

Bữa trưa trôi qua, từ cơm tới người đều làm Tạ Khuynh khó chịu.

Ăn xong, huynh đệ Thác Bạt cáo lui rời cung, Tạ Khuynh đặt chén trà xuống, đang muốn cáo lui, Cao Tấn lại bảo Tạ Khuynh cùng hắn đi Ngự Hoa viên tản bộ tiêu thực một chút.

Tạ Khuynh cũng không tình nguyện lắm, lúc nãy ăn cũng chả được bao nhiêu, chả có gì để mà tiêu cả.
TruyenLau.com
Nhưng Hoàng đế đã mở miệng, Tạ Khuynh không có lí do gì cự tuyệt, chỉ có thể đi cùng.

Trên Ngự Hoa viên có trần nhà, là một loại lưới võng che lên như lều, có thể cản chút oi bức mùa hè và mấy con muỗi, giữa trưa đi vào cũng không thấy nóng, ngược lại còn phơ phất gió nhẹ.

Tạ Khuynh đi sau lưng Cao Tấn, thất thần nhìn hoa cỏ hai bên đường mòn. Đi dạo trong chốc lát, Cao Tấn lôi kéo Tạ Khuynh ngồi vào đình xem cá. Tạ Khuynh uể oải, sau khi vào đình liền nắm một nắm thức ăn cho cá, ngồi dựa vào lan can cho cá ăn.

Đến khi cung tỳ mang hai phần đá bào rót mật tới, Tạ Khuynh mới ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Cao Tấn.

Cao Tấn bưng một bát bắt đầu ăn, thoạt nhìn hẳn là rất ngon.

Tạ Khuynh đưa tay muốn lấy bát còn lại, bị Cao Tấn đè lại cổ tay.

"Thế nào? Có ăn mới để ý tới trẫm?"

Ánh mắt Tạ Khuynh nhìn chằm chằm vào đá bào, thuận miệng trả lời:

"Sao lại thế được, thần thiếp không để ý ai cũng không có khả năng không để ý Bệ hạ."

Nói xong, Tạ Khuynh rút tay về, bưng bát đá bào lên, gấp không chờ nổi múc một muỗng thật to đưa vào miệng. Vị ngọt thanh mát lạnh làm Tạ Khuynh khôi phục nguyên khí trong nháy mắt:

"Ăn ngon!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cao Tấn nhìn dáng vẻ dễ dàng thõa mãn kia, cảm thấy có chút buồn cười, hào phóng múc phần mật ong và mứt hoa quả của mình cho vào chén Tạ Khuynh.

"Ngon thì ăn nhiều một chút."

Tạ Khuynh nhìn mật ong và mứt hoa quả vừa được thêm vào trong bát mình, rồi lại nhìn thoáng qua bát của Cao Tấn, trong lòng cứ cảm thấy là lạ.

[ cẩu tử xảy ra chuyện này gì vậy? ]

[ sao lại đối tốt với ta như vậy? ]

[ dạo này hắn thật kỳ quái! ]

Tạ Khuynh buồn bực hỏi:

"Bệ hạ, gần đây thần thiếp có làm điều gì khiến ngài không cao hứng sao?"

Cao Tấn ăn một miếng đá bào không có mật ong, lắc đầu nói:

"Không có a."

"Vậy có chỗ nào thần thiếp làm không đúng không?" Tạ Khuynh lại hỏi.

"Không có a." Cao Tấn lại lắc đầu.

Mê Truyện Dịch

[ vậy sao ta luôn cảm thấy ngươi kỳ quái? ]

[ tự nhiên đối tốt với ta như vậy làm gì? ]

[ sợ nhất là có người đối tốt với ta ]

[ không được thoải mái ]

"Ta muốn lập nàng làm Hậu." Cao Tấn ăn đá bào, bỗng dưng nói một câu như vậy.

Tạ Khuynh vô thức gật đầu:

"A, vậy thì lập...."

[ cái gì? Hoàng hậu? ]

Tạ Khuynh đột nhiên ngẩng đầu nhìn Cao Tấn vẻ mặt thản nhiên, đang muốn mở miệng hỏi, đã thấy Cao Tấn giương mắt lườm nàng, trực tiếp phá vỡ nghi vấn của nàng:

"Không cần thăm dò. Trẫm nghiêm túc."

Hai chữ 'nghiêm túc' dọa cho Tạ Khuynh sợ đến quên ăn đá bào, thật lâu mới thò mặt đến gần, hỏi một câu:

"Ngươi... Là Cao Tấn sao?"

[ không phải trúng tà thật rồi chứ? ]

[ đã nói cái cổ độc rác rưởi kia có vấn đề mà, ảnh hưởng tới trí não rồi ]

[ có nên gọi Khâm Thiêm giám tới một chuyến không? ]

[ mà chắc Khâm Thiên giám cũng không có bản lĩnh hàng yêu phục ma đâu, tìm hòa thượng đạo sĩ đi ]

Cao Tấn bị mấy câu độc thoại nội tâm của Tạ Khuynh làm cho cạn lời, buông bát đá bào xuống, nghiêm mặt nói:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu