Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 217: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"..."

Khương ma ma bị câu nói này làm ngây ngẩn cả người, nửa ngày mới phản ứng lại:

"Nương nương sao có thể làm bậy như thế, ngài..."

Khương ma ma chưa trách cứ xong, Tạ Khuynh đã thay xong quần áo. Giống như lần trước, mặc xiêm y cung nữ, mang theo nam trang ra cung đổi sau.

"Ma ma, lần này là thực sự có việc cần làm, ngài không giúp ta thì không ai giúp được ta nữa." Tạ Khuynh đi tới trước mặt Khương ma ma.

"Nhưng, nhưng lần trước..."

Khương ma ma nhớ tới lần trước nương nương xuất cung, bà cả ngày trốn trong tẩm điện không dám ra ngoài. Ai biết bà đợi trái đợi phải, đợi đến mặt trời xuống núi nương nương vẫn chưa về, lòng nóng như lửa đốt, cũng may sau đó Tô thống lĩnh hồi cung truyền lời, Khương ma ma mới biết nương nương ở ngoài cung gặp được Bệ hạ.

Tuy là lần trước không gây ra loạn gì, nhưng cũng làm cho Khương ma ma sợ hãi quá đỗi. Vốn cho là những chuyện như vậy sau này nương nương sẽ không dám làm nữa, không nghĩ tới mới qua vài ngày, nương nương liền chứng nào tật nấy.

"Lần trước là ngoài ý muốn. Lần này không có chuyện gì đâu, tin ta!" Tạ Khuynh vỗ n.g.ự.c cam đoan.

Xác thực như thế, lần trước nàng có chút xui xẻo, nhất thời quyết định đi Tây đại doanh xem Tạ Đạc, mới xui xẻo gặp phải Cao Tấn. Lúc này Cao Tấn phải thượng triều, mà mỗi khi thượng triều hắn đều đặc biệt bận rộn, không có thời gian để ý tới Tạ Khuynh. Mà vừa vặn, Tô Biệt Hạc hai ngày nay cũng nằm trên giường dưỡng bệnh, Tạ Khuynh không có gì phải sợ hãi.

Trấn an Khương ma ma xong, Tạ Khuynh nhảy ra từ cửa sổ sau tẩm điện.

Bởi vì lần trước đã dò đường xong, lần này đi thông thuận hơn nhiều, Tạ Khuynh rất nhanh đã nhảy qua tường vây của nội cung, đăng ký tên xuất cung.

Nàng thật sự không có lừa Khương ma ma, lần này xuất xung là có việc bắt buộc phải làm.

Bọn Hầu Tử và Đại Mao đã tới kinh thành, khẳng định sẽ tới phủ Tướng quân tìm nàng, lừa gạt một lần thì có thể, chẳng lẽ lần nào cũng lừa gạt sao?

Vì lẽ đó, phương pháp tốt nhất để không bi hoài nghi chính là lộ diện gặp họ một lần, chính miệng dặn dò họ vài câu.

Sau khi ra ngoài, Tạ Khuynh tìm một chỗ hẻo lánh thay nam trang, búi tóc lên, phe phẩy cây quạt, bộ dạng thiếu niên lang soái khí đi dạo trên phố. Lại dùng phương pháp cũ giao 'quân tình' cho người gác cổng, để hắn giao tận tay lão Tạ, trong 'quân tình' có ám hiệu rằng nàng đã xuất cung, muốn gặp bọn Hầu Từ cùng Đại Mao.
Website TruyenLau.com
Sau đó Tạ Khuynh đi Thiên Hương lâu, gọi một bàn rượu thịt, ngồi dựa vào lan can, vừa phơi nắng vừa đợi người.

Ước chừng nửa canh giờ sau, bốn năm gương mặt quen thuộc lấy TL Kỳ dẫn đầu đi tới.

"Lão đại, rốt cục ngươi cũng chịu ra gặp bọn ta! Ta còn tưởng ngươi thêu hoa thêu tới choáng váng rồi, từ nay về sau không nhận các huynh đệ nữa."

Hầu Tử kêu quạc quạc, vừa đẩy cửa ra liền hô to gọi nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Đọc truyện tại TruyenLau.com

Một cái ly uống rượu ***** từ lan can phía sau màn trúc, hướng tới mặt Hầu Tử. Mà Hầu Tử sở dĩ có cái tên này, không phải vì hắn lớn lên giống như khỉ, mà là vì động tác khinh công của hắn nhanh nhẹn như khỉ, hắn một tay tiếp được ly rượu Tạ Khuynh ném tới, xoay xoay vài vòng trong tay.

Tạ Khuynh một thân nam trang bước ra khỏi màn trúc, đám người Hầu Tử ùa lên, liên tục kêu 'lão đại'.

"Được rồi! Mẹ nó gào cái cọng lông, ngậm miệng lại hết, nhức cả đầu!"

Mê Truyện Dịch Nguồn copy từ TruyenLau.com

Tạ Khuynh tức giận mắng một câu, kiểu quở trách thân thiết này không làm người ta phẫn nộ phản cảm, ngược lại mười phần hoài niệm.

Hầu Tử nâng ly rượu Tạ Khuynh ném lúc nãy, cảm động rơi nước mắt:

"Chính là mùi vị này! Hai năm, đã hai năm ta không cảm nhận được! Lão đại, cầu ngươi mắng ta thêm lần nữa."

Mấy người khác cũng theo hắn ồn ào, Tạ Khuynh bị bọn họ làm cho vừa tức vừa buồn cười:

"Cút cút cút."

Nhị Cẩu nhìn bộ dạng Tạ Khuynh hiện giờ, cảm thán:

"Lão đại! Ngươi ở trong kinh hai năm, sao da thịt lại trở nên non mịn, còn trắng nõn sạch sẽ nữa. Mẹ nó!"

Tạ Khuynh phun hắn một ngụm:

"Nói nhảm! Chẳng lẽ ta vào kinh lại phải mặt mày xám xịt sao?"

Trong sảnh một trận cười vang, TL Kỳ đứng cạnh cửa nhắc nhở:

"Êy, có thể ngồi xuống rồi nói không, cửa còn không vào được."

Tất cả mọi người vây quanh Tạ Khuynh hỏi han, ngăn ở cửa ra vào, người ở hành lang không đi ngang được đều nhìn vào trong.

Sau khi TL Kỳ lên tiếng, mọi người mới vào bàn tìm chỗ ngồi, phi thường tự giác nhường vị trí bên cạnh Tạ Khuynh cho TL Kỳ.

Đợi đến khi TL Kỳ đã đóng kín cửa rồi đi tới, nhìn chỗ ngồi bên cạnh Tạ Khuynh, có chút do dự, không biết có nên ngồi hay không.

"Thất thần làm gì? Còn phải mời ngươi ngồi nữa hả?"

Tạ Khuynh cầm chén rượu Hầu Tử vừa rót đầy cho nàng, rồi nhìn TL Kỳ. Hắn như có điều suy nghĩ, sau đó 'A' một tiếng, mới ngồi xuống bên cạnh Tạ Khuynh.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu