Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 272: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Sao lại có người xem nhẹ bản thân như vậy?

Giả c.h.ế.t đương nhiên đáng giận, nhưng theo trình độ đáng giận của Cao Tấn, việc nàng không coi trọng thân thể mình, mỗi lần bị thương đều ứng phó qua loa càng đáng giận.

Lề mề trong chốc lát, thoa đầy đủ dược cho nàng, lần nữa băng bó lại, Cao Tấn mới yên tâm.

Cao Tấn ngồi xuống mép giường nhìn dung nhan cay mắt của Tạ Khuynh. Hắn cúi đầu xuống, đem mi tâm chống lên mu bàn tay nàng, nhẹ giọng hỏi:

"Đi cũng đi rồi, sao lại quay về?"

"Mặc kệ vì cái gì, ta tạm thời xem như nàng không nỡ rời xa ta."

"Nàng đã trở về, vậy cũng đừng trách ta... Nắm chặt không buông."

Tự do chó má gì đó cút đi. Cao Tấn nghĩ thầm, hắn đã cho nàng cơ hội, cái đồ ngốc này lại không chịu bắt lấy, trách được ai?

Nghĩ như vậy, Cao Tấn nhịn không được bật cười, cúi người hôn lên khuôn mặt xin lỗi người nhìn kia một cái, nói nhẹ vào tai nàng một câu:

"Đồ ngốc!"

Mà Tạ Khuynh giờ phút này đang trong mơ không biết chút gì về sự việc vừa phát sinh, nàng mải mê đắm chìm trong mộng cảnh bình yên thoải mái.

**

Tạ Khuynh chỉ cảm thấy giấc ngủ này thoải mái chưa từng có, chắc là do đã mấy ngày chưa được nghỉ ngơi tử tế.

Nàng giả c.h.ế.t ra khỏi kinh thành, hôn mê ba bốn ngày, sau khi tỉnh lại ăn bữa cơm liền tiếp tục cưỡi ngựa suốt hai ngày đường, thật vất vả về tới kinh thành, lại giày vò tới tới lui lui, cố chống mí mắt mà thoa chút thuốc lên eo rồi dính đầu vào gối liền ngủ đến không biết đông tây nam bắc.

[ ủa? Ngủ? ]

[ lại nữa! ]

Tạ Khuynh ngồi bật dậy, cấp tốc nhìn sang long sàng. Nàng ngủ đến hồ đồ rồi, thế mà lại quên thân phận và tình cảnh của mình hiện giờ.

Xuyên thấu qua bình phong, Tạ Khuynh trông thấy người kia bình yên nằm trong màn lụa long sàng. Hết thảy đều im ắng, cái gì cũng chưa phát sinh. Lúc này Tạ Khuynh mới âm thầm thở phào, sau đó lại lo lắng:

[ hôm qua ngủ quá sâu, Cao Tấn không có gọi ta chứ? ]

[ hẳn là không có, bằng tính cảnh giác của ta, chỉ có chút gió thổi cỏ lay thôi cũng không thoát được. ]
Nguồn copy từ TruyenLau.com
[ ừm. Không sai! ]

Bên trong màn, Cao Tấn nằm yên ổn bỗng nhiên nhúc nhích, thân thể chuyển hướng giữa giường. Tạ Khuynh ngừng thở, chờ hắn triệu hoán. Nhưng Cao Tấn chỉ trở mình, sau đó không còn gì khác.

[ còn ngủ hả? ]

[ hiện tại ta là một tiểu thái giám, thái giám thì nên làm gì? ]

[ hiện tại ta có nên gọi hắn dậy hỏi hắn dùng bữa sáng bằng món gì không? ] TruyenLau.com

[ nhưng bây giờ ta đang nằm thoải mái dễ chịu, không muốn động a. ]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghĩ như vậy nhưng Tạ Khuynh vẫn nhận mệnh nhấc chăn lên. Dù sao diễn tuồng phải diễn trọn bộ, vạn nhất Cao Tấn phát hiện nàng không xứng chức, đẩy nàng ra ngoài, Tạ Khuynh sẽ khó mà tìm được lý do nào tốt như thế này để ở bên cạnh hắn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không nghĩ tới nàng bên này vừa động, Cao Tấn trên long sàn bên kia liền lên tiếng cảnh cáo:

"Ngươi làm phiền trẫm. Nằm xuống, không được nhúc nhích."

Động tác xuống giường của Tạ Khuynh ngưng lại, đành phải nhẹ nhàng đáp vâng, sau đó ngoan ngoãn nằm xuống - phụng chỉ ngủ nướng.

Tẩm điện rộng rãi thập phần an tĩnh, bên ngoài chim hót hoa nở, mây xanh nắng vàng. Dù cửa sổ đều đóng lại nhưng vẫn không ngăn được ánh sáng đ.â.m vào.

Mười ngày trước, đây là khung cảnh không dám tưởng tượng.

Ai có thể ngờ Cao Tấn đột nhiên nổi điên, ai có thể ngờ Minh Trạch cung như thùng sắt lại vì trận biến động này mà trở thành quỷ vực không người nào dám tới gần.

Mà chính vì không ai dám tới gần, mới có không khí chẳng hài hòa nhưng lại an bình trong giờ phút này. Không biết hiện tại Cao Tấn nghĩ thế nào, chứ Tạ Khuynh lại có loại ảo giác năm tháng tĩnh hảo.

Yên tĩnh qua đi nàng lại không khỏi nghĩ tới chuyện kế tiếp:

Mê Truyện Dịch

[ không biết kế hoạch của Cao Tấn là gì? ]

[ ta có thể làm chút gì đó giúp đỡ không? ]

[ đáng tiếc không thể lộ thân phận, không thể giáp mặt hỏi hắn được. ]

[ chỉ có thể tới đâu hay tới đó, dù sao cứ che chở hắn là được. ]

Tạ Khuynh tựa đầu lên gối nghĩ như vậy. Bỗng nhiên Cao Tấn mở miệng, hỏi Tạ Khuynh:

"Ngươi nói tên ngươi là gì?"

Tạ Khuynh sửng sốt, nửa thân trên hơi ngẩng lên, thấp giọng hỏi:

"Bệ hạ hỏi nô tài sao?"

Cao Tấn không đáp. Tẩm điện trống rỗng chỉ còn lại tiếng vang của câu nói vừa rồi từ miệng Tạ Khuynh, phảng phất như cười nhạo nàng hỏi vấn đề ngu ngốc.

"Nô tài tên Bình An." Tạ Khuynh đáp.

Cao Tấn 'Ừm' một tiếng, sau đó lại nói:

"Trong Ngưng Huy cung còn dựng linh đường của nương nương nhà ngươi sao?"

Tạ Khuynh sửng sốt, rất nhanh đã khôi phục lại, trả lời:

"Vâng. Linh đường của nương nương vẫn còn ạ."

[ thật là xúi quẩy. ]

[ dù trên linh bài viết tên Tạ Nhiễm, nhưng trong quan tài đặt y phục của ta mặc trước kia. ]

[ trong cung cũng thật là, người đã 'chết' rồi, còn làm cái gì mà y quan linh đường, thấy ghê quá. ]



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu