Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 456: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Lần thứ nhất rời kinh thành đi biên quan là Tạ Nhiễm bị ép buộc.

Lúc đó nàng vừa tức vừa oán, còn có sợ hãi, nhưng lần này cõi lòng lại tràn đầy hy vọng đi về chốn mình mong ngóng.

**

Sau khi Tạ Nhiễm rời kinh, không còn ai hai ba ngày chạy tới tìm Tạ Khuynh nữa, nàng thấy hơi quạnh quẽ, Cao Tấn lại cao hứng vô cùng.

Ngày hôm đó Tạ Khuynh tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, Khương ma ma vào truyền lời, nói là Bệ hạ ở Đông Thái điện, mời Hoàng hậu nương nương qua một chuyến.

Tạ Khuynh xoa xoa cơ bắp nhức mỏi dù ngủ bù cũng không thể giảm bớt, thầm nghĩ Cao Tấn lại tính bày trò gì nữa?

Đông Thái điện là diễn võ trường của hoàng cung, khi còn bé mấy hoàng tử sẽ học võ thuật vỡ lòng ở đây, nhưng Cao Tấn không có hoàng tử, hắn đến đó làm gì?

Tạ Khuynh mang theo nghi hoặc đi tới, lúc xuất hành nàng không thích có nghi trượng đi theo, trong cung này chỉ có mỗi nữ nhân là Tạ Khuynh, nghi thức gì đó không cần thiết! Tốt nhất là để nàng tự do đi một mình, nhưng có Khương ma ma ở đây, nguyện vọng nhỏ nhoi này không thể nào thành hiện thực, hai đến bốn cung tỳ là ranh giới cuối cùng của bà.

Trong Đông Thái điện rộng rãi, mặt đất phủ đầy thảm mềm, trong góc bày các loại binh khí chỉnh tề, đao thương kiếm kích, búa rìu câu xoa, côn bổng trường mâu, tóm lại còn phong phú hơn kho vũ khí của lão Tạ.

Trên thảm mềm có hai người, một là Cao Tấn một là Cao Nguyệt, vừa rồi hình như hắn bị Cao Tấn quăng ngã trên đất nhưng không phát ra âm thanh gì, chắc ngã không nặng.

Mày Cao Tấn nhíu chặt, sắc mặt nghiêm túc, hét một tiếng với Cao Nguyệt:

"Đứng lên!"

Cao Nguyệt không dám cãi, giãy dụa bò dậy, nhưng vẫn luôn cúi đầu không dám nhìn Cao Tấn.

"Ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần? Quên thân phận, quên hoàn cảnh, quên địa điểm, chỉ cần dùng toàn lực tấn công! Có nghe thấy không?" Đọc truyện tại TruyenLau.com

Cao Tấn nghiêm túc lên vẫn rất có uy nghiêm, lần này hắn giận làm Cao Nguyệt càng thêm sợ hãi không dám nhìn thẳng.

Cao Nguyệt dùng thanh âm nhỏ như của ruồi muỗi:

"Vâng, nghe thấy."

Cao Tấn nhíu mày chất vấn:

"Dáng vẻ sợ hãi rụt rè này của ngươi cho ai coi? Sự tàn nhẫn lúc ở Bắc Liêu đâu? Lấy ra cho ta!" Website TruyenLau.com

Phỏng chừng Cao Tấn muốn khích lệ Cao Nguyệt, không ngờ thanh âm quá lớn lại khiến Cao Nguyệt vốn đang trong trạng thái kinh hoảng nghĩ rằng Cao Tấn thật sự tức giận, trực tiếp quỳ xuống dán trán lên thảm, thái độ hết sức hạ mình.

Nhìn hắn như vậy Cao Tấn không biết phải nói gì, nhìn sang Tạ Khuynh vừa vào điện, chỉ vào Cao Nguyệt bảo Tạ Khuynh xem.

"Đây là... Luyện võ hả?" Tạ Khuynh lên tiếng hỏi.

Cao Nguyệt giữ tư thế quỳ sát đất, thoáng chuyển phương hướng, nhỏ giọng thỉnh an Tạ Khuynh: TruyenLau

"Tham kiến Hoàng hậu nương nương."

Mê Truyện Dịch

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh khoát tay:

"Không cần đa lễ, ta chỉ tới xem thôi, các ngươi cứ tiếp tục đi."

Nói xong Tạ Khuynh tự động đi sang bàn trà nước, Cao Tấn hỏi:

"Nàng đi đâu vậy?"

Tạ Khuynh chỉ chỉ vào bàn nước trà:

"Uống chút nước, vừa tỉnh ngủ đã bị ngươi gọi qua."

"Uống xong thì lại đây, cùng ta dạy hắn." Cao Tấn nói.

Tạ Khuynh lại lỡ đễnh:

[ một mình ngươi đã đánh ngã hắn rồi, ta và ngươi cùng dạy hắn còn mạng không? ]

[ thêm nữa là, ta mệt. ]

Cao Tấn vốn còn định giải thích vài câu, nghe Tạ Khuynh bảo 'Ta mệt' thì lập tức ngậm miệng. Tạ Khuynh vì sao lại mệt, không ai rõ hơn hắn.

Tạ Khuynh ngồi xuống bên bàn nước trà, ánh mắt quét tới quét lui trên bàn thức ăn không dưới trăm loại bánh phong phú làm người ta thèm nhỏ dãi, có bánh ngọt, bánh xốp, kẹo, thịt khô, hạt dưa...

Hài tử hoàng gia luyện võ ở đây, quả thực quá hạnh phúc.

Nhớ lại hồi còn bé, Tạ Khuynh toàn luyện trên cát, té một cái cả người cát không, còn không được phủi, phải lập tức đứng dậy luyện tiếp, nếu không cái roi trên tay lão Tạ sẽ đánh lên người nàng.

Trong lòng Tạ Khuynh chỉ có ăn và ăn, mặc kệ hai thúc cháu kia lăn lộn.

Cao Tấn cũng không đành lòng quấy rầy nàng, đành tiếp tục dạy một mình, bảo Cao Nguyệt nhặt kiếm gỗ lên, nói:

"Lúc ngươi luyện chiêu thức rất tốt, nhưng khi đối chiến lại quá căng thẳng, phải thả lỏng chút."

Cao Nguyệt gật đầu: "Vâng."

"Lên."

Hai người bắt đầu đánh nhau, nói đánh là đánh, kỳ thật Cao Tấn muốn dùng thực chiến giúp Cao Nguyệt vận dụng chiêu thức linh hoạt hơn.

Tạ Khuynh ăn xong một cái bánh phật thủ, bốc một nắm hạt dưa vừa cắn vừa xem.

Hai thúc cháu vừa đọ hai chiêu, kiếm gỗ trong tay Cao Tấn đã sắp đánh lên người Cao Nguyệt lần nữa. Bỗng nhiên có thứ gì đó b.ắ.n lên kiếm gỗ, khiến nó lập tức chuyển hướng, chỉa ngược về phía Cao Tấn.

Cao Tấn đương nhiên biết lý do vì sao kiếm gỗ của mình bị như thế, dứt khoát không chống cự, chờ kiếm gỗ của Cao Nguyệt đánh tới, cũng coi như một chút cỗ vũ cho hài tử.

Nhưng kiếm gỗ của Cao Nguyệt dừng lại cách vai Cao Tấn hai tấc, có vẻ không xuống tay được.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu