Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 403: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Nguyên lai nàng đang ngủ.

Cao Tấn đặt hộp cơm lên bàn, rón rén đi qua, vừa đi vừa cởi đai lưng, đang muốn nhào lên thì nghe thấy:

[ dám dùng cánh tay đông c.h.ế.t người của ngươi chạm vào ta thử xem! ]

Kế hoạch đánh lén thất bại, Cao Tấn đặt tay lên môi hà hơi xoa xoa mấy cái, thừa dịp Tạ Khuynh không chú ý, nhanh như chớp vén chăn lên, cả người nằm sấp vào, ôm lấy Tạ Khuynh.

"A -- ngươi! Đừng đừng đừng, đừng..."

Tạ Khuynh kêu thảm lúc nắm tay của Cao Tấn vô tình đập vào cổ nàng, thật vất vả tỉnh táo lại thì đã bị hắn như bạch tuộc ôm lấy, không thể nhúc nhích.

"Đừng nhỏ mọn như vậy mà, cho ta ôm chút thì có sao."

Cao Tấn mặt dày vô sỉ nói.

Tạ Khuynh vừa tỉnh ngủ, tay chân không muốn giãy dụa, thấy lỗ tai hắn ngay bên miệng, dứt khoát há miệng cắn lên, chiêu này thế mà hữu hiệu hơn tay chân hợp lực nhiều, toàn thân Cao Tấn bị Tạ Khuynh cắn cứng đơ, nhịn không được cầu xin tha thứ:

"Được được, ta xuống, nàng nhả ra!"

Tạ Khuynh hừ lạnh một tiếng, đem hàm răng sắc bén đổi thành đôi môi mềm mại, quả nhiên Cao Tấn dễ chịu hơn rất nhiều, vừa thoát khỏi miệng cọp, hắn đã bắt đầu kiêu ngạo.

Hai người ở trong màn ngươi tới ta đi náo loạn một hồi lâu, đem hơi ấm trong chăn bay đi hết mới chịu dừng lại.

Tạ Khuynh bọc một tầng chăn mỏng ngồi đối diện với Cao Tấn, cùng nhau ăn cơm.

Hai người như tiểu phu thê trò chuyện việc nhà, Cao Tấn nói cho Tạ Khuynh:

"Lễ bộ bên kia đã bắt đầu chuẩn bị đại điển phong Hậu, bất quá mấy lão già Lễ bộ kia rề rà như rùa bò, nửa năm nữa không biết xong chưa."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tạ Khuynh đột nhiên ngẩng đầu: "Ta... Còn chưa có đồng ý đâu."

Cao Tấn khoát khoát tay:

"Không quan trọng, đến lúc đó ta hạ thánh chỉ là được."

Tạ Khuynh: ...

Chiếc đũa ăn cơm nàng nắm trong tay muốn vung lên, Cao Tấn vội vàng cầu xin tha thứ: TruyenLau

"Hảo nương tử, ta mới chỉ nói vậy thôi mà. Bớt giận bớt giận."

Tạ Khuynh nhíu mày dặn dò:

"Vậy ngày mai ngươi bảo bọn hắn đừng chuẩn bị."

Cao Tấn bật cười:
Website TruyenLau.com
"Đại điển phong Hậu dù không được nàng đồng ý thì bọn họ cũng phải chuẩn bị, mấy năm trước ta cứ gạt qua không làm, bây giờ... Tùy bọn hắn giày vò đi thôi."

Tạ Khuynh không phản bác được, bởi vì nàng không có cách nào khiến Lễ bộ ngưng chuẩn bị. Dù sao người ta cũng chỉ chuẩn bị thôi, không bắt buộc Tạ Khuynh phải có mặt.

Cao Tấn gắp cho Tạ Khuynh một đũa đồ ăn, nói:

"Ta hoàn toàn dựa theo ý tứ của nàng, không nói tên với Lễ bộ."

Tạ Khuynh 'A' một tiếng.

"Bất quá ta đưa số đo của nàng cho bọn hắn." Cao Tấn nói.

Máu Tạ Khuynh có xu hướng muốn sôi lên.

"Không có nói là nàng. Chuẩn bị trước vậy thôi." Cao Tấn dỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh lòng tràn đầy bất đắc dĩ, nhưng lại không có chỗ trách cứ, chỉ có thể giận mà ăn cơm.

Cao Tấn thấy nàng không hỏi mấy thứ này nữa, liếc mắt sang vò rượu trên bệ cửa sổ một cái, thuận miệng hỏi:

"Hôm nay nàng đi Yên Nhạc phường?"

Tạ Khuynh gật đầu sau đó mới phát giác không đúng:

"Vậy hai người theo dõi ta là do ngươi phái tới?"

Cao Tấn không hiểu:

"Người nào? Ta phái người theo dõi nàng làm gì?"

Ám vệ vẫn luôn đi theo, hắn không cần đặc biệt theo dõi a, Cao Tấn nghĩ thầm.

Tạ Khuynh cũng cảm thấy hai nữ hộ vệ kia không giống người Cao Tấn phái đi, tiếp tục buồn bực suy nghĩ các nàng muốn làm gì.

Cao Tấn hỏi: "Có người theo dõi nàng hả, vậy ngày mai ta phái người điều tra."

Tạ Khuynh lắc đầu:

"Không cần, ta cắt đuôi hết rồi, trình độ theo dõi chả ra sao."

Cao Tấn âm thầm ghi lại việc này.

Tạ Khuynh ăn uống no đủ, bưng một chén trà nóng nhâm nhi, bỗng nhiên hô một tiếng:

"Cao Tấn."

Cao Tấn còn đang ăn cơm ngẩng đầu lên nhìn, thấy thần sắc nàng trịnh trọng, hỏi:

"Sao vậy?"

Tạ Khuynh chọn lựa từ ngữ một lát, nói:

Mê Truyện Dịch

"Ngươi... Sẽ không định tới chỗ ta ở mỗi ngày chứ?"

Cao Tấn gật đầu: "Đúng vậy a."

Tạ Khuynh đặt chén trà xuống, muốn giảng đạo lý:

"Ngươi là Hoàng đế, mỗi ngày đi muộn về sớm, giống cái gì?"

Cao Tấn nghĩ nghĩ: "Vậy nàng theo ta vào cung ở đi."

Tạ Khuynh không cao hứng: "Ta điên chắc?"

Cao Tấn cắt ngang: "Không đi thì ngậm miệng."

Tạ Khuynh: ...

"Đúng rồi, ta dự định để Cao Nguyệt kế thừa phong hào của Tiền thái tử phụ thân hắn, Sóc vương. Ban cho hắn một tòa trạch viện ở thành Đông làm Sóc vương phủ." Cao Tấn nói tình hình gần đây của Cao Nguyệt cho Tạ Khuynh nghe.

Tạ Khuynh hơi bất ngờ:

"Ngươi muốn phong vương cho hắn? Đại thần trong triều đồng ý sao?"

Cao Tấn nói: "Có tán thành, *****̃ng có phản đối, vấn đề không lớn."

Tạ Khuynh minh bạch ý tứ của Cao Tấn, Cao Nguyệt là đứa bé mà tiền Thái tử đưa đến Bắc Liêu làm chất tử, ở mặt đạo lý bản thân Cao gia đã bất công với Cao Nguyệt, bây giờ thật vất vả cứu trở về, cũng nên cho chút bồi thường.

Mà sau khi ngoại tổ Cao Nguyệt là Võ Uy Tướng quân qua đời, Võ Uy Tướng quân phủ *****̃ng không còn tồn tại. Con cháu hậu thế tử chỉ làm một chức quan nhàn tản trong quân, không có thực quyền. Phong vương cho mộ hài tử không có ngoại thích lộng quyền, trong mắt nhiều người thì chả phải là cái vấn đề gì lớn.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu