Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 251: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Súc vật! Cái thứ mệnh tiện hơn kiến mà cũng dám uy ***** bản cung?"

Tạ Khuynh thấy Khương ma ma bị đánh, đang muốn xông ra, lại ý thức được quần áo trên người mình chưa đổi, ra ngoài không dễ giải thích. Nàng cấp tốc lách vào phòng thay y phục.

Mà Khương ma ma ngoài điện vẫn bất khuất, bị đánh một bàn tay mà mặt không đổi sắc:

"Nô tỳ không dám uy ***** Tiệp dư nương nương. Nếu nương nương muốn cứ đánh c.h.ế.t nô tỳ. Chỉ cần nô tỳ còn một hơi thở, tuyệt đối không để các ngài vào điện quấy nhiễu Quý phi nương nương thanh tịnh."

Tống Tiệp dư giận dữ chỉ vào Khương ma ma, nhìn về phía Lệ phi, tựa hồ muốn trưng cầu ý kiến. Lệ phi chẳng hề để ý, nói một câu:

"Một ả nô tỳ thôi, đánh c.h.ế.t còn ai có thể trách tội ngươi sao?"

Nói xong, Lệ phi cùng Thẩm Tiêm Vân nhìn nhau cười một tiếng. Thẩm Tiêm Vân đi đến bên cạnh Tống Tiệp dư, đặt tay lên vai nàng nói:

"Tống Tiệp dư, ngươi sẽ không bị điêu nô này dọa chứ?"

Tống Tiệp dư hừ lạnh, liếc Thẩm Tiêm Vân một cái. Nàng xưa nay gan lớn, cũng biết nhìn tình thế, biết ranh giới cuối cùng của người khác ở đâu, luôn nói chuyện làm việc sát ranh giới chịu đựng của người ta.

Nếu không xác định chắc chắn Tạ Nhiễm trốn khỏi cung, nàng thật đúng là không dám làm gì cẩu nô tỳ này. Nhưng cố tình nàng lại xác định được không có Tạ Nhiễm ở đây, bây giờ chỉ cần mang tất cả mọi người tới Ngưng Huy cung chứng kiến, liền có thể chức thực Tạ Nhiễm lén trốn khỏi cung...

"Người đâu?" Tống Tiệp dư hô to:

"Mang cẩu nô tỳ không biết trên dưới này xuống trượng..."

Tống Tiệp dư còn chưa hạ lệnh xong thanh âm đã im bặc, bởi vì nàng thấy Tạ Nhiễm từ trong điện đi ra.

Cung nhân Ngưng Huy cung trông thấy Tạ Khuynh đều nhẹ nhàng thở ra, nhất là Khương ma ma, kinh hỉ tới quá bất ngờ vượt qua dự kiến của bà. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Tạ Khuynh lướt qua đám đông, đi tới trước cửa Ngưng Huy cung. Nàng nhìn xung quanh một vòng, từ người cầm đầu đến gây phiền toái là Lệ phi, cho tới người cuối cùng là Thẩm Tiêm Vân:

"Đang làm cái gì?" Tạ Khuynh hỏi.

Lệ phi cùng Tống Tiệp dư kinh ngạc nhìn nhau, rồi cùng nhìn sang Thẩm Tiêm Vân với ánh mắt nghi hoặc.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thẩm Tiêm Vân chột dạ né tránh, sau đó hỏi Tạ Khuynh:

"Quý phi nương nương hồi cung lúc nào thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
TruyenLau
Vừa mới mở miệng liền bị Tạ Khuynh tát cho một cái. Tạ Khuynh hiếm khi tức giận, từ trên cao nhìn xuống hỏi Thẩm Tiêm Vân:

"Ngươi là thứ gì? Dám nói chuyện với bản cung như vậy?"

Một tát này làm đám người Lệ phi ngơ ngác. Lệ phi cuống quít chạy tới đỡ Thẩm Tiêm Vân, nói với Tạ Khuynh:

"Quý phi nương nương có biết Bệ hạ đã hạ chỉ, ít ngày nữa sẽ nghênh thú Thẩm cô nương, sao ngươi dám động thủ với nàng?"

"Ít ngày nữa nghênh thú?"

Tạ Khuynh lặp lại mấy từ này. Lệ phi cho rằng như thế là đã chấn trụ được nàng, không ngờ Tạ Khuynh căn bản chả quan tâm, vươn tay nắm lấy cổ áo Thẩm Tiêm Vân, bốp bốp đánh thêm hai bạt tay.

"Ít ngày nữa nghênh thú thì chính là chưa nghênh thú. Một dân nữ mà thôi, đừng nói là bản cung đánh ngươi, hiện tại lấy mạng ngươi cũng được! Cút sang một bên!"

Lệ phi không ngờ Tạ Khuynh vô lễ đến mức này, chỉ tay về phía nàng muốn nói gì đó. Nhưng vừa mở miệng ra, bàn tay Tạ Khuynh đã dừng lên mặt nàng ta, cũng 'bốp bốp' đánh hai cái.

Cung nhân xung quanh trợn tròn mắt.

Nhưng không ai dám bước lên ngăn cản. Một là vì thân phận Tạ Khuynh. Hai là vì giờ phút này trên người Tạ Khuynh tràn ra sát khí làm người sợ hãi.

Đánh Lệ phi xong, Tạ Khuynh chuyển gót chân sang Tống Tiệp dư đang không ngừng lùi về sau.

Mê Truyện Dịch

Thanh âm Tống Tiệp dư phát run hiếm có:

"Ngươi, ngươi, đừng tới đây."

Nhưng nàng ta có thể trốn khỏi Tạ Khuynh sao? Vừa xoay người nhấc chân muốn chạy liền bị Tạ Khuynh bóp cổ, chống lên tường thành ngoài Ngưng Huy cung.

Hai chân Tống Tiệp dư rời mặt đất, không ngừng giãy dự, hai tay đánh liên hồi lên cánh tay Tạ Khuynh. Một bàn tay Tạ Khuynh chế trụ hai cổ tay nàng ta, bẻ. Cổ tay yếu ớt kia gãy thành một góc độ quỷ dị. Tống Tiệp dư tru lên, lại bị Tạ Khuynh bóp cổ, hít thở không thông cộng thêm đau đớn làm nàng ta trợn trắng mắt.

Khương ma ma thấy thế, sợ Tạ Khuynh lỡ tay gϊếŧ người, vội vàng chạy tới khuyên can:

"Nương nương, Tiệp dư sắp không được."

Lúc này Tạ Khuynh mới buông lỏng tay. Dạo một vòng Quỷ Môn quan, tứ chi Tống Tiệp dư đã sớm không còn là của mình, đứng không vững nữa, toàn thân như một đống bùn nhão trượt xuống mặt đất. Nàng ta chịu đựng đau đớn không ngừng *****. Ai có thể nghĩ tới một giây trước nàng ta còn diễu võ giương oai, một giây sau đã cận kề cái chết.

Tranh chấp trước Ngưng Huy cung hấp dẫn thị vệ tới. Trương Khiêm đã từng là phó Thống lĩnh dưới trướng Tô Biệt Hạc, hắn trông thấy Tạ Khuynh biểu tình cũng rất có ý vị sâu xa, có chút không thể tin được Tạ Khuynh sẽ xuất hiện ở đây.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu