Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 212: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

[ cái gì? ]

[ bọn Thác Bạt Diên? ]

[ cmn, hôm qua đã đủ lúng túng rồi, hôm nay lại tới? ]

[ dẹp dẹp, ta về uống canh suông gặm cải trắng cũng đỡ hơn xấu hổ đến ngón chân moi xuống đất ]

"Ách, cái đó, Vạn công công, bản cung bỗng nhiên..."

Tạ Khuynh mới nói nửa câu, trong điện liền truyền tới thanh âm Cao Tấn:

"Quý phi tới rồi sao?"

Vạn công công nghe Cao Tấn hỏi, không rảnh lo nửa câu còn lại của Tạ Khuynh là gì, vội vàng chạy chậm tới đáp lời:

"Hồi Bệ hạ, nương nương đã tới."

Tạ Khuynh muốn ngăn cũng không kịp, đành phải thở dài một hơi, chuyển sang chế độ Quý phi nương nương ưu nhã đoan trang thần thái, chậm rãi đi vào điện.

Thức ăn đã được Ngự Thiện phòng dâng lên che kín một bàn, sơn hào hải vị, đặc sản các vùng. Thức ăn đều là thức ăn ngon, nhưng người ăn thì chưa chắc là người tốt.

Thác Bạt Xiển cùng Thác Bạt Diên nhìn thấy Tạ Khuynh đi vào, vội vàng đứng dậy chào hỏi, Tạ Khuynh đáp lễ, dùng thanh âm ngự tỷ quấn lương ba ngày không dứt nói với hai người:

"Nhị vị điện hạ không cần đa lễ."

Sau khi nói xong, lại lễ nghĩa chu toàn hành lễ với Cao Tấn, bị Cao Tấn giữ lại cổ tay:

"Được rồi, tới đây ngồi đi. Đồ ăn đã đủ, chỉ thiếu nàng thôi."

Nói xong, Cao Tấn lôi kéo Tạ Khuynh ngồi xuống cạnh mình, Tạ Khuynh nhìn ly chén sạch sẽ, thìa đũa chỉnh tề, quả thật là bộ dáng đang đợi nàng.

Ngoài mặt Tạ Khuynh cười tươi rói, lúm đồng tiền như hoa, tình cảm đong đầy ánh mắt. Nội tâm lại hoảng như lão cẩu.

[ mẹ nó! Đây là cái Hồng Môn Yến bảy cong mười tám rẽ gì đây ]

[ Thác Bạt Diên đã gặp ta mấy lần, không thể để hắn nhìn ra manh mối ]
TruyenLau
[ lỡ vạn nhất hắn nhìn ra thì sao bây giờ? ]

[ ừm, đến lúc đó... Chỉ có thể diệt khẩu ]

Tạ Khuynh lòng nghĩ như thế, mặt lại ôn hòa hữu lễ nói 'xin mời' cs huynh đệ Thác Bạt. TruyenLau.com

Một khối thịt Đông Pha nồng đậm tương ớt được đặt vào chén Tạ Khuynh, Cao Tấn không còn vẻ lạnh lùng khi gặp người ngoài, ôn hòa nói với Tạ Khuynh:

"Ăn đi."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tạ Khuynh nhìn thịt heo trong chén, phải nói là thèm. Nhưng dư quang thoáng thấy hai huynh đệ Thác Bạt đều đang nhìn nàng chằm chằm, không cần nhìn biểu cảm Tạ Khuynh cũng biết họ đang nghĩ gì:

'Quý phi Lễ triều khẩu vị không tệ a!'

'miếng thịt lớn như vậy, nhiều mỡ như vậy, Quý phi cũng có thể nuốt xuống được'

Tạ Khuynh sợ lòi đuôi, đem bát đẩy ra xa, sai người mang tới cho nàng cái chén không.

Cao Tấn không hiểu, ôn nhu hỏi:

"Sao vậy?"

[ Tạ Nhiễm là danh môn thục nữ ]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[ thục nữ không ăn thịt heo! ]

Đầu óc Tạ Khuynh nhau chóng xoay chuyển, lấy khăn lụa nhã nhặn che miệng cười:

"Thần thiếp sao ăn được nhiều như vậy?"

Cao Tấn mê mang nhìn nàng... Ăn không vô? Đêm đó hắn tận mắt thấy rõ ràng Tạ Khuynh quét sạch một bát thịt dê lớn mà vẫn chưa thõa mãn.

Thấy nàng khắc chế cử chỉ, đề phòng huynh đệ Thác Bạt, không đành lòng vạch trần, phối hợp trả lời:

"Ái phi mảnh mai quá mức, trẫm luôn hy vọng ái phi có thể ăn nhiều một chút."

Tạ Khuynh thẹn thùng cười một tiếng:

"Đa tạ Bệ hạ, vậy nếu thần thiếp ăn thành một Quý phi mập mạp, thân người cồng kềnh, Bệ hạ có còn thích thần thiếp không?"

Cao Tấn nhịn cười:

"Ái phi có biến thành dạng gì trẫm cũng thích, yên tâm ăn đi."

Thác Bạt Diên thấy vị Quý phi này dùng khuôn mặt tương tự Tạ Khuynh nói mấy lời buồn nôn này liền cảm thấy cả người khó chịu, quyết đoán cúi đầu dùng bữa.

Trong bữa ăn, Tạ Khuynh lấy ra sự tự chủ lúc bình sinh Khương ma ma chờ đợi nhất, tận lực chọn đồ ăn thanh đạm mà ăn, một miếng khoai nho nhỏ, cắn ba bốn miếng mới xong.

[ ăn cơm kiểu này quá hao tổn nguyên khí ]

[ không thèm ăn nữa ]

Đang nghĩ như vậy, bỗng nhiên Cao Tấn gắp hai con tôm đặt vào chén nàng, nói:

"Ăn chút tôm nào, thịt tôm ăn vào không mập đâu."

Tạ Khuynh nhìn tôm trong chén, tâm tình phức tạp.

Nếu không có huynh đệ Thác Bạt ở đây, hai con tôm be bé này nàng nhai cả vỏ. Đáng tiếc, cách ăn hào phóng này không hợp với bữa cơm hôm nay.

Cao Tấn thấy nàng thế mà vẫn nhịn không ăn, không khỏi nhỏ giọng hỏi:

"Tôm cũng không ăn sao?"

Tạ Khuynh uyển chuyển cười, không nói gì, trong lòng lại rất thành thật:

[ ta ăn a! ]

Mê Truyện Dịch

[ chỉ là lười lột vỏ ]

[ ăn cả vỏ luôn lại không được ]

Lúc này Cao Tấn mới hiểu được, nhận mệnh gắp tôm về chén mình, tự mình động thủ ***** vỏ rồi thả lại vào chén Tạ Khuynh.

Hành động này làm Tạ Khuynh ngẩn người, mà hai huynh đệ Thác Bạt cũng ngây ngẩn theo. Cao Tấn lại không phát giác gì, chỉ vào con tôm hỏi Tạ Khuynh:

"Hai con đủ không?"

Tạ Khuynh si ngốc đáp:

"Đủ rồi đủ rồi. Đa, đa tạ Bệ hạ."

Cao Tấn biết hôm nay nàng câu nệ, cũng không nói nhiều, lúc cung tỳ mang nước tới thì rửa tay rồi lại tiếp tục dùng cơm.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu