Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 414: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Khuynh đang định trả lời, liền nghe sau lưng truyền tới một giọng nói thanh nhã ẩn giấu sóng ngầm:

"A, đây là... Hát cái tuồng gì đây?"

Nghe thấy thanh âm này, Tạ Khuynh đột nhiên quay đầu, quả nhiên trông thấy Cao Tấn mặc một bộ y phục thư sinh nền trắng viền lam, nhìn như là thiếu niên lang thanh thuần nhà ai, trong tay nâng cái lò sưởi viền vàng, thoải mái phi phàm đi tới.

[ chậc chậc chậc, ăn mặc nhân mô cẩu dạng. ]

Tạ Khuynh nhịn không được huýt sáo bình phẩm trong lòng.

Từ khi trông thấy tiểu hắc mã xuất hiện ở chuồng ngựa, nàng đã biết Cao Tấn nhất định ở gần đây, chỉ là quá nhiều người, Tạ Khuynh không biết hắn trốn ở đâu mà thôi.

Cao Tấn nghe được tiếng lòng của nàng, không làm gì dạo một vòng trước mặt nàng cái đã, rồi hỏi:

"Đẹp không?"

Cao Tấn đột nhiên xuất hiện làm Phù Diên Đông và Tạ Nhiễm vô cùng kinh ngạc. Phù Diên Đông lui ra sau nửa bước định hành lễ, bị Cao Tấn đưa tay ngăn cản:

"Bên ngoài không cần đa lễ."

Tới cùng Cao Tấn còn có Cao Nguyệt vừa được phong làm Sóc Vương. Hắn mặc một thân thường phục xanh nhạt, giống như tiểu lang quân nhà quan lại bình thường, điệu thấp lại mộc mạc. Website TruyenLau.com

Vừa mới được phong làm Vương gia, thân phận địa vị thay đổi, lại không hề phô trương chút nào, đối với một thiếu niên mười lăm tuổi mà nói thật là hiếm có.

Hắn cười mỉm chắp tay chào Tạ Khuynh:

"Tạ di nương khỏe."

Vẻ mặt Tạ Khuynh cứng đờ, âm thầm rút lại đánh giá tốt đẹp trong lòng về Cao Nguyệt. Website TruyenLau.com

Gần như cắn răng hàm, nàng cảnh cáo hắn:

"Đừng, gọi, ta, là, di, nương!"

Cao Nguyệt liếc mắt sang Cao Tấn một cái, chỉ thấy Cao Tấn trực tiếp lắc đầu hiểu thị: "Không sao cả."

Cao Nguyệt bị kẹp giữa hai người có chút bất đắc dĩ, đành phải lui bước. Hắn thông minh hơn người, đương nhiên biết loại tình huống này nên làm thế nào để bo bo giữ mình.

Tạ Khuynh trao cho Cao Tấn một cái trợn mắt trắng. Cao Tấn lại phảng phất như rất vui vẻ chịu đựng, vẫn ngậm cười kề vai sát cánh với nàng như cũ. Ánh mắt hắn dừng tại hầu bao trong tay Phù Diên Đông, hỏi Tạ Khuynh: Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Hầu bao của hắn, sao lại ở trên người nàng?"

Tạ Khuynh thành thật đáp: "Nhặt."

Nhưng mà người nào đó tựa hồ không tin:

"Sao ta lại chưa từng nhặt được hầu bao của tiểu nương tử nhà ai hết vậy nhỉ?"

Tạ Khuynh bị câu nói chua lè của hắn làm cho dở khóc dở cười:

"Thật sự là nhặt được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cao Tấn còn định cãi tiếp vài câu, đã nghe Phù Diên Đông nói:

"Cao... Công tử và Tạ đại cô nương có quen biết sao?"

Phù Diên Đông có chút mơ hồ. Vì theo lý mà nói, người cùng Bệ hạ chung đụng hai năm là Tạ gia nhị cô nương. Nhưng từ lúc Bệ hạ xuất hiện đến giờ, ngay cả một ánh mắt cũng không đặt lên người nhị cô nương, ngược lại phi thường quen thuộc với đại cô nương.

Cao Tấn giống như chỉ chờ có thế, Phù Diên Đông vừa dứt lời hắn liền đáp ngay:

"Quen biết chứ! Đương nhiên quen biết! Quan hệ giữa ta và nàng ấy... Vượt khỏi sự tưởng tượng của ngươi."

Nói xong, Cao Tấn vươn cánh tay dài, không chút khách khí khoác lên vai Tạ Khuynh, áp sát vào người nàng khoe mẽ:

"Có đúng không?"

Dáng vẻ vội vã muốn tuyên bố chủ quyền kia, Tạ Khuynh nhìn chỉ muốn cắn cho một phát.

[ hỗn đản, thu liễm một chút. ]

[ thật sự cho là ở đây không ai quen biết ngươi sao? ]

Cao Tấn bất động thanh sắc lắc đầu, dùng hành động biểu thị -- không.

Chớ đùa, nàng ở trước mặt mọi người cùng nam nhân khác lôi lôi kéo kéo hầu bao như thế, nếu hôm nay hắn không xuất hiện, ai biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì?

Tạ Khuynh: ...

Tương tác thân mật giữa hai người làm Phù Diên Đông mê mang, nhìn sang Tạ Nhiễm bên cạnh chỉ thấy nàng cúi đầu. Từ khi Bệ hạ xuất hiện, ngay cả liếc mắt nhìn một cái nàng cũng không dám.

Có chỗ nào giống dáng vẻ hai năm sớm chiều ở chung cùng Bệ hạ?

Tạ Khuynh bị Cao Tấn khoác vai, lông mày lập tức nhíu lại, lắc bả vai hất tay một cái, trợn mắt liếc hắn rồi bỏ đi.

Cao Tấn bị đối xử như vậy cũng không tức giận, chỉ vào bóng lưng Tạ Khuynh, nói với Phù Diên Đông:

Mê Truyện Dịch

"Ngại quá, ta đi dỗ dành nàng ấy."

Phù Diên Đông: …

Cao Tấn nói đi là đi, Cao Nguyệt chắp tay cáo biệt với Phù Diên Đông xong liền chạy chậm theo sau hai người ở đằng trước đang không coi ai ra gì mà ( đơn phương ) nhão nhão dính dính, ( đơn phương ) lôi lôi kéo kéo.

**

Sau khi Cao Tấn đuổi theo Tạ Khuynh, Phù Diên Đông mới thu hồi ánh mắt, mở miệng nói với Tạ Nhiễm:

"À mà..."

Tạ Nhiễm không nhịn được nữa, cả giận nói:

"Ngươi muốn hỏi cái gì? Ngươi đã quen biết Tạ Khuynh từ trước, vì nàng nên mới chịu gặp mặt ta? Không ngờ ngươi là loại người như vậy!"

Tạ Nhiễm bất thình lình bùng lửa giận làm Phù Diên Đông không biết phải làm sao, muốn giải thích vài câu Tạ Nhiễm lại không cho hắn cơ hội, xoay người bỏ đi.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu