Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 306: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Viễn Thần giật mình, suy nghĩ một lát, nói:

"Bệ hạ rời kinh hai tháng... Không khỏi quá mức mạo hiểm. Hay là... Thần viết thư kêu Tạ Khuynh về, Bệ hạ có lời gì có thể chờ nó hồi kinh rồi nói."

Hoàng đế rời kinh là đại sự, huống chi những hai tháng. Nếu xử lý không tốt, nói không chừng sẽ ra chuyện khó cứu vãn. Thay vì nhìn triều đình hỗn loạn, Tạ Viễn Thần tình nguyện làm kẻ xấu gọi Tạ Khuynh về.

Vẫn là câu nói kia, dù sao hiện tại vô luận là biên quan hay kinh thành, quyền chủ động đều nằm trong tay Tạ Khuynh.

Nhìn bộ dáng của Hoàng đế, hẳn là cũng không muốn dùng thân phận uy *****. Nếu ngài đã muốn tôn trọng Tạ Khuynh, vậy chỗ nào cũng là tôn trọng.

Ông nói như vậy, cũng coi như là bồi thường chút ít cho việc giấu diếm gả thay.

Ai ngờ Cao Tấn cũng không cảm kích, chân thành nói:

"Lần này này trẫm nhất định phải tự mình đi một chuyến. Tính khí của Tạ Khuynh, Tướng quân hẳn là rõ hơn trẫm. Nàng chính là con lừa, kéo không đi đánh không lùi. Nếu trẫm hạ chỉ triệu nàng về, trong lòng nàng sẽ có một vạn cái không phục. Nói không chừng nghẹn khuất lại bỏ chạy."

"Trẫm tự mình đi một chuyến, giáp mặt nói rõ với nàng. Nếu nàng không muốn theo trẫm hồi kinh, trẫm sẽ không miễn cưỡng."

Mê Truyện Dịch

Câu này của Cao Tấn cơ hồ là chạm tới tâm khảm của bất cứ lão trượng nhân nào.

Phụ thân càng yêu thương nữ nhi sẽ càng mong tìm được một nam nhân thật lòng giao phó, mong nam nhân đó có thể tôn trọng bảo vệ nữ nhi của mình. Chỉ điểm này, Tạ Viễn Thần đã cảm thấy Cao Tấn không tệ lắm, ít ra ngài ấy cũng không lợi dụng thân phận mà tùy ý ép buộc.

"Nếu Bệ hạ đã có quyết định, vậy thần cũng không nhiều lời. Quyết sách triều chính thần không giúp được gì, nhưng giữ vững kinh thành thần có thể làm được."

Tạ Viễn Thần đáp ứng xong, Cao Tấn lại lần nữa trao Hổ phù mà hắn mới nhận lại mấy ngày cho ông.

Bởi vì có sự tồn tại của Tạ Khuynh, Cao Tấn hiện tại có thể yên tâm mà tùy tiện giao Hổ phù cho phụ thân nàng rồi.

Ảnh hưởng của nữ nhân này đối với hắn có lẽ còn lớn hơn những gì hắn tưởng tượng.

"Trước khi trẫm xuất phát đi biên quan, còn có chút chuyện phải xử lý mới được." Sau khi giao phó Hổ phù, Cao Tấn nói.

Tạ Viễn Thần cẩn thận bỏ Hổ phù vào vạt áo, hỏi Cao Tấn:

"Có cần thần làm?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Đọc truyện tại TruyenLau.com

Cao Tấn lắc đầu:

"Là sự tình liên quan tới hai vị Hoàng tử Bắc Liêu. Trẫm tự có lo liệu, không cần phiền Tướng quân."

Tạ Viễn Thần đáp: "Vâng, vậy thần... Liền cáo lui." Đọc truyện tại TruyenLau.com

Cao Tấn gật đầu, liếc mắt sang Tạ Đạc quỳ nãy giờ, định mở miệng cho hắn đứng lên, đã nghe Tạ Viễn Thần nói:

"Bệ hạ, thần tự biết lừa gạt Bệ hạ là không đúng. Bệ hạ không so đo hiềm khích trước đây làm thần xấu hổ. Liền cho Tạ Đạc quỳ ở đây hai canh giờ để chuộc tội, lòng thần mới dễ chịu một chút."

Cao Tấn không ngờ Tạ Viễn Thần lại đưa ra yêu cầu này. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Tạ Đạc quỳ bên cạnh lại càng chấm hỏi đầy đầu, thậm chí hoài nghi lão đầu trước mắt này liệu có phải thân cha của mình không.

Thân cha ơi, ngài muốn chuộc tội, ngài có thể tự quỳ a!

Tạ Đạc dùng ánh mắt lên án lão phụ thân, nhưng phụ thân hắn hoàn toàn làm lơ. Vì thế Tạ Đạc lại quay sang cầu cứu Cao Tấn, hi vọng Hoàng đế Bệ hạ anh minh thần võ, tuệ nhãn biện gian, chủ trì chính nghĩa ---

Sau khi Cao Tấn thu được tín hiệu cầu cứu, đôi con ngươi như đầm nước sâu chớp chớp, lên tiếng dưới ánh mắt mong chờ của Tạ Đạc:

"Có việc cực khổ con cháu làm thay. Nếu như vậy có thể làm lòng Tướng quân dễ chịu, trẫm cũng không ý kiến gì. Ừm, quỳ đi."

Tạ Viễn Thần tạ ơn Cao Tấn, quay đầu bước đi, lưu lại một mình Tạ Đạc có miệng mà không thể nói, có nỗi khổ mà không thể thở than --

Bệ hạ, ngài muốn ông ấy trong lòng dễ chịu một chút thì cứ cho ông ấy quỳ a! Hai lão hồ ly liên thủ khi dễ con cừu non trung thực là hắn thì có gì bản lĩnh a!!!

Mười ngày trước Tạ Khuynh đã trở lại biên quan. Đêm đó nàng rời kinh, một đường vừa đi vừa nghỉ, vui chơi giải trí, có tiền có thời gian. Vì vậy cũng không gấp rút lên đường. Lộ trình tám chín ngày, nàng đi ước chừng hơn nửa tháng mới xong.

Tạ gia ở biên quan có nhà riêng, không khí phái như kinh thành, là một tòa tiểu viện hai tiến.

Khi còn bé Tạ Khuynh đều đi theo Tạ Viễn Thần ở trong doanh địa. Sau đó nàng lớn, cô nương mười bốn mười lăm thực sự không tiện xen lẫn vào trong đám nam nhân, Tạ Viễn Thần mới bảo nàng cuốn gói tới đây ở.

Hiện giờ Tạ Nhiễm tới, ngôi nhà này lại thay hình đổi dạng. Lúc Tạ Khuynh nhìn thấy ngôi nhà quét một tầng sơn hồng kia ngây ngẩn cả người, sợ mình nhớ nhầm địa chỉ.

Sau đó có một cung tỳ phục vụ đi ra trông thấy mặt Tạ Khuynh, nhận ra nàng là tiểu thư trong nhà mới mời nàng vào sân nhỏ.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu