Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 208: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Khuynh thở dài:

"Vậy kỳ quái, lúc bị khống chế cả hai tay, từ sau cổ nàng ta bay ra một con rết, lao thẳng tới mặt Tô thống lĩnh. Nếu con rết kia không phải nàng ta dưỡng, sao lại bay ra từ gáy nàng ta?"

Thác Bạt Xiển hoảng đến độ xoay vòng:

"Cái này, cái này tiểu vương cũng không biết a!"

[ tên mập c.h.ế.t tiệt này không giống nói dối ]

[ nếu bọn họ thật sự muốn hành thích, cũng nên chờ mình toàn thân mà lui rồi mới động thủ ]

[ vậy nữ tử kia xảy ra chuyện gì? ]

[ muốn đi xem t.h.i t.h.ể nàng ta quá.... ]

Tạ Khuynh nghĩ tới đây, ánh mắt không tự chủ được nhìn sang Cao Tấn.

[ nếu ta nói với cẩu tử ta muốn đi xem thi thể, hắn chắc chắn sẽ cảm thấy ta điên rồi ]

[ ài, được rồi, không xem thì không xem thôi ]

Cao Tấn mặt lạnh đảo qua Thác Bạt Xiển cùng Thác Bạt Diên, trầm giọng nói:

"Việc này khả nghi mọi chỗ, nhưng cũng không có nghĩa là hai vị hoàng tử không có chút hiềm nghi nào. Việc trai đổi người để sau bàn lại, đêm nay hai người về hành quán, vì lý do an toàn, trẫm sẽ phái binh trông coi."

Thác Bạt Diên lập tức phản đối:

"Phái binh trông coi? Bệ hạ muốn giam lỏng chúng ta?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cao Tấn mặt lạnh băng, giọng cũng lạnh:

"Không phải giam lỏng, là trông coi."

"Có gì khác nhau đâu." Thác Bạt Diên bất mãn.

Thái độ Cao Tấn kiên quyết: Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Không có gì khác nhau."

Thác Bạt Diên còn muốn nói tiếp, Cao Tấn hét lớn một tiếng:

"Người đâu! Đưa hai vị hoàng tử Bắc Liêu về hành quán, điều tám trăm tinh binh của Tây đại doanh trấn thủ hành quán, nếu có người tự ý xông ra, tiền trảm hậu tấu!"

Thị vệ lĩnh mệnh vây quanh Thác Bạt Xiển cùng Thác Bạt Diên, dù không đánh nhưng cũng không cho hai người bất cứ cơ hội cự tuyệt hay phản kháng nào. TruyenLau.com

Rất nhanh cả hai được mang khỏi Minh Trạch cung

Trong cung chỉ còn lại Cao Tấn, Tạ Khuynh cùng Tạ Viễn Thần.

Tạ Viễn Thần nói:

"Bệ hạ, chuyện tối nay thần tin không có quan hệ gì với hai vị hoàng tử Bắc Liêu, nếu bọn hắn thật sự muốn hành thích, sẽ không dùng thủ pháp vụng về như vậy."

Cao Tấn trầm ngâm một lát, hỏi Tạ Viễn Thần:

"Tướng quân kiến thức rộng rãi, có từng nghe nói biện pháp gì có thể khống chế tâm trí, ngăn chặn ngũ giác người khác không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"A?" Tạ Viễn Thần giật mình, trả lời:

"Khống chế tâm trí, ngăn chặn ngũ giác... Bệ hạ đang nhắc tới tà thuật sao?"

"Mặc kệ là gì, Tướng quân đã từng nghe qua chưa?" Cao Tấn hỏi.

Tạ Viễn Thần nhìn sang Tạ Khuynh, Tạ Khuynh nói:

"Tà thuật gì đó quá hư vô mờ mịt, ta càng tin tưởng là cổ, hoặc là độc."

Tạ Viễn Thần gật đầu:

"Vâng. Thần cũng không tin cái gọi là tà thuật, những thứ kỳ quái đó, chỉ là phán đoán của người đi trước. Nếu nói khống chế lòng người, cổ độc Nam Cương lại làm được."

"Chừng mười mấy năm trước, Nam Cương từng phát động chiến tranh một lần, nhưng Nam Cương núi non trùng điệp quá nhiều bình nguyên, nhân khẩu cũng không thịnh vượng. Lần phát động chiến tranh đó, bọn họ chỉ xuất ba ngàn binh lực, lại làm ba vạn tướng sĩ nước ta liên tục bại lui. Bệ hạ có biết bọn họ dùng phương pháp gì không?"

Tạ Viễn Thần hỏi Cao Tấn, Cao Tấn nhớ lại những hồ sơ đã xem mấy năm qua, xác thực đã thấy qua tràng chiến dịch này ở đâu đó.

"Thỉnh Tướng quân chỉ giáo." Cao Tấn nói.

Tạ Viễn Thần nói:

"Dược nhân. Nam Cương có Đại vu sư giỏi cổ thuật, bọn họ cho cổ chui vào cơ thể người, rồi đem người ngâm vào một loại nước thuốc đặc thù, cường kiện thân thể. Đồng thời để cổ từng bước xâm nhập vào tim, đợi cho thân thể người ngâm thành mình đồng da sắt, tâm trí cũng đã bị cổ gặm nuốt gần hết. Sau đó dược nhân trở thành binh khí vô cảm chỉ biết gϊếŧ người. Nam Cương dùng ba ngàn dược nhân ra trận, c.h.é.m không chết, không biết đau không biết sợ. Tướng sĩ chúng ta có m.á.u có thịt, là người bình thường biết đau, sao có thể tránh khỏi liên tục bại lui?"

Cao Tấn cùng Tạ Khuynh đều là lần đầu được nghe cặn kẽ, Tạ Khuynh bị phương pháp tàn nhẫn này dọa cho hít sâu một hơi, không nhịn được hỏi:

"Dược nhân là người sống hay là người chết?"

Tạ Viễn Thần nói:

"Đương nhiên là sống. Nếu người chết, cổ không có cách nào tồn tại trong cơ thể."

Tạ Khuynh cảm thấy toàn thân lạnh lẽo:

"Người sống biến thành dược nhân, sau đó bất lực cảm thụ bản thân trở thành quái vật sao?"

Tạ Viễn Thần nói:

"Bọn họ dần mất đi ý thức. Không biết mình trở thành quái vật."

"Quá tàn nhẫn." Tạ Khuynh nói.

Tạ Viễn Thần thở dài:

"Xác thực tàn nhẫn, còn làm trái thiên đạo."

"Sau đó thì sao? Trận đánh đó ai thắng?" Tạ Khuynh lại hỏi.

"Đương nhiên là chúng ta thắng, bằng không đâu có hôm nay." Tạ Viễn Thần nói.

Tạ Khuynh ngẫm lại cũng đúng:

"Nhưng dược nhân không phải rất lợi hại sao?"

"Lợi hại hơn nữa cũng có nhược điểm, lúc ấy là Vũ Định hầu lãnh binh trấn áp, Hầu gia phát giác được nhược điểm của dược nhân, chính là sống không lâu. Thế là đánh du kích suốt ba tháng liền. Những dược nhân kia không thể đánh trực diện, không còn đất dụng võ, miễn cưỡng ba tháng rồi tự động tiêu vong."

Mê Truyện Dịch



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu