Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 197: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Người vào cung dự tiệc đều sẽ trải qua mấy lần kiểm tra, cung yến không cho mang binh khí vào điện, nữ tử này công khai đem roi da quấn trên lưng, chỉ điểm này đã đủ người ta cảm thấy kỳ quái.

Tô Biệt Hạc trông coi ngoài hành lang Thái Hòa điện cũng nhìn thấy roi da kia, gọi thủ vệ kiểm tra tới hỏi:

"Chuyện gì xảy ra? Roi không phải binh khí sao?"

Đầu lĩnh thủ vệ kia vẻ mặt khó xử:

"Đã bảo nàng ta gỡ, nhưng nàng ta nói roi kia hợp làm một với váy bên dưới, nếu quăng roi thì váy cũng mất. Chúng thuộc hạ cũng không thể cưỡng ép bắt nàng ta gỡ xuống."

Tô Biệt Hạc nhíu mày:

"Không gỡ binh khí không được vào cung, đây là quy củ. Nếu nàng ta không gỡ, trực tiếp ngăn bên ngoài là được, sao lại còn cho vào?"

Đầu lĩnh thủ vệ trả lời:

"Nguyên bản chúng thuộc hạ muốn đuổi người. Nhưng Thái sư trùng hợp đi ngang qua, sau khi hỏi rõ nguyên do, chủ động đảm bảo cho nữ tử kia, chúng thuộc hạ đành phải cho qua."

Tô Biệt Hạc hiểu rõ ngọn nguồn, cũng không thể trách tội thủ vệ kiểm tra:

"Nếu Thái sư đã đảm bảo, vậy các ngươi lui xuống đi, kêu xác huynh đệ cần phải nhìn chằm chằm, tuyệt đối không được xảy ra sai sót."

"Vâng."

Đầu lĩnh thủ vệ lui xuống, Tô Biệt Hạc không yên lòng, thêm vào hai đội thị vệ tuần tra phụ cận điện Thái Hòa.

Mà trong điện, Hoàng tử Bắc Liêu đã ngồi xuống vị trí của hắn, nữ tử mỹ mạo kia như không xương tùy tiện ngồi đùi vị Hoàng tử kia, hết mức mị hoặc hầu hạ, lúc thì đút nho lúc thì đút rượu. Diễn xuất hào phóng không hề cố kỵ kia, quả thật đ.â.m mù mắt không ít cổ giả Lễ triều, các lão đại thần trừng mắt, trong lòng thầm mắng không biết xấu hổ.

Lại nghĩ Bắc Liêu phái tới hai vị Hoàng tử, con gấu mập này là Đại hoàng tử Thác Bạt Xiển, còn Lục hoàng tử đâu? Có phải cũng khiến người ta cay mắt như ca ca hắn không.

Chúng thần hiếu kì quan sát sứ đoàn Bắc Liêu, không nhìn thấy ai cùng phong cách với Đại hoàng tử. Nhưng lại thấy một chỗ trống song song với chỗ của Đại hoàng tử, những người khác trong sứ đoàn Bắc Liêu tự giác ngồi ở phía sau, vậy cái vị trí kia đương nhiên là của Lục hoàng tử.

Vậy hắn đâu?

Những người tò mò kia lại tìm một vòng, rốt cục ở chỗ Võ Uy quân trông thấy một thanh niên mặc phục sức cung đình Bắc Liêu.

Nam tử kia vóc người khá cao, cử chỉ khéo léo, phong độ nhẹ nhàng, mặt mày lộ ra một cổ chung linh dục tú* hoàn toàn không phù hợp với sứ đoàn Bắc Liêu, miệng luôn treo một nụ cười. Hắn đang cùng Trấn Quốc Tướng quân Tạ Viễn Thần nói nói cười cười chào hỏi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
(Chung linh dục tú: linh khí tụ cả vào sinh ra hiền tài.

Đúng thế.

Hắn đang chào hỏi Lễ triều Trấn Quốc Tướng quân Tạ Viễn Thần - người nhiều lần đánh bại Bắc Liêu trên chiến trường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thật không biết nên nói hắn can đảm hay là nói hắn không biết giận.
TruyenLau
Chuyện đầu tiên Thác Bạt Diên làm khi vào điện chính là tìm Tạ Viễn Thần đang dẫn tướng Võ Uy quân, hắn khách khách khí khí chào hỏi bằng lễ nghĩa Trung Nguyên:

"Tạ tướng quân, từ biệt mấy năm, tiểu vương thật là nhớ, ngài biệt lai vô dạng."

(Biệt lai vô dạng: từ lúc chia tay ngài còn khỏe chứ.

Mặc dù là Hoàng tử Bắc Liêu nhưng Thác Bạt Diên nói tiếng phổ thông Trung Nguyên thật là trôi chảy văn nhã. Chỉ bằng khuôn mặt tuấn tú cùng giọng nói Trung Nguyên thuần thục này, căn bản không ai nghĩ hắn là người Bắc Liêu.
Website TruyenLau.com
Tạ Viễn Thần chắp tay trả lời:

"Nhận được Lục hoàng tử nhớ, Lão phu rất tốt."

Thác Bạt Diên như một vãn bối biết được trưởng bối thân thể khỏe mạnh:

"Vậy là tốt rồi. Tại hạ cùng Tướng quân dù trung thành với hai nước khác nhau, nhưng từ nhỏ tại hạ đã lớn lên trong uy danh của Tướng quân, thực tình hi vọng Tướng quân có thể như tùng bách trường thanh.

Tướng sĩ Võ Uy quân hai mặt nhìn nhau, bị mấy lời này của Thác Bạt Diên chua đến đau răng.

Nhưng người ta một không mắng chửi hai không châm chọc, chỉ là chúc Tướng quân bọn họ tùng bách trường thanh, tựa hồ cũng không có chỗ nào đáng bị mắng.

Duỗi tay không đánh mặt người cười, vị Lục hoàng tử này thật là am hiểu đạo lý này, làm người ta muốn xua đuổi cũng không tìm được lý do.

Tạ Viễn Thần độ lượng rộng rãi tiếp thu: "Đa tạ Lục hoàng tử."

"Hừ."

TL Kỳ ở bên cạnh nhìn Thác Bạt Diên nhịn không được hừ lạnh, Thác Bạt Diên giống như lúc này mới chợt nhìn thấy hắn, gật đầu chào:

"À, nguyên lai Tô huynh đệ cũng có ở đây, tại hạ lúc nãy mắt vụng về, chưa từng nhìn thấy, thất kính thất kính."

Câu này!

TL Kỳ đứng ngay bên cạnh Tạ Viễn Thần, Mà Thác Bạt Diên trò chuyện với Tạ Viễn Thần nửa ngày trời lại không thấy, như vậy mà không thấy thì khác gì bị mù.

Mê Truyện Dịch

"Không dám."

Dù TL Kỳ có khó chịu thì cũng biết trường hợp hôm nay không thể phát tác.

Thác Bạt Diên không chú ý đến TL Kỳ nữa, tiếp tục quay sang hỏi Tạ Viễn Thần:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu