Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 497: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Mạnh Viện liếc mắt nhìn Mạnh Quân một cái, hai tỷ đệ đứng dậy cáo từ, cả hai đều cảm thấy mình tới không đúng lúc.

Sau khi ra khỏi hoàng cung, Mạnh Quân nghiêng người liếc mắt sang tỷ tỷ một cái, thấy vẻ mặt nàng bình thường, không khỏi hỏi:

"Tỷ có cảm thấy vương có tình cảm không tầm thường với Lễ triều Hoàng hậu không?"

Nam Cương có thể phục quốc, sự tương trợ từ Lễ triều là không thể thiếu. Nhưng phản ứng của vương sau khi nghe tin Hoàng hậu Lễ triều sống không lâu nữa quá kỳ quái, vẻ mặt kia giống như người sắp c.h.ế.t không phải Hoàng hậu nước khác, mà là người trong lòng vương.

Mạnh Viện thở dài khe khẽ:

"Hai người đó cùng nhau lớn lên, Tạ gia lại có ân cứu mạng đối với vương, tình cảm đương nhiên không tầm thường."

Mạnh Quân cảm thấy tỷ tỷ không hiểu ý mình:

"Cái ta nói không phải ân tình, mà là vương đối với..."

Mạnh Quân chưa nói xong, Mạnh Viện đã cắt ngang:

"Được rồi. Sao hôm nay ngươi nói nhiều vậy. Vương lưu lạc ở Lễ triều nhiều năm như thế, lại là thanh mai trúc mã với Lễ triều Hoàng hậu. Nữ tử kia nhất định là người kinh diễm tuyệt luân, vương có tình cảm đặc biệt với nàng thì đã sao?"
TruyenLau.com
Bị tỷ tỷ dạy dỗ mấy câu, Mạnh Quân có chút không phục, ở bên cạnh nói thầm:

"Tỷ nghĩ thoáng thật."

Mê Truyện Dịch

Năm nay Mạnh Viện đã hai mươi lăm, quốc gia bị diệt khiến hôn sự của nàng cũng chậm trễ theo, tâm trí thành thục hơn nữ tử bình thường không ít. Lo âu và phàn nàn của đệ đệ sao nàng lại không biết, chỉ là nàng thấy không cần thiết thôi. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Lúc trước vương từng làm gì, từng thích ai, nàng đều không quan tâm. Cái nàng quan tâm là từ nay về sau, tương lai hai người sẽ làm bạn mỗi ngày.

"Đúng rồi, nữ tử Lễ triều ngươi cứu về thương thế sao rồi? Ngươi chiếu cố nàng suốt đêm?"

Mạnh Viện không muốn cùng đệ đệ xoắn xuýt vấn đề vô nghĩa này nữa, dứt khoát đổi chủ đề.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mạnh Quân là Y Độc thánh thủ lừng danh Nam Cương, thiên phú về y độc phải nói là nhất kỵ tuyệt trần, tiếp xúc với dược còn nhiều hơn với người.

Ai ngờ lần này, một kẻ không thèm để ý bất cứ ai bất cứ chuyện gì bỗng nhiên lại cứu một nữ nhân Lễ triều bị lạc khỏi thương đội. Nữ nhân kia bị rắn độc cắn bất tỉnh trong rừng, đệ đệ này thế mà chiếu cố nàng ngày đêm không nghỉ.

Bỗng nhiên tỷ tỷ đổi sang chủ đề này, ánh mắt Mạnh Quân né tránh, không biết có phải ngượng ngùng không, hắn nhìn trái nhìn phải đáp:

"Cái đó... Chỗ ta, nhân thủ... Không đủ."

Mạnh Viện thấy hắn như vậy, nhịn không được bật cười, trêu ghẹo:

"Nhân thủ không đủ? Vậy ta cho ngươi mượn vài ngươi nha?"

Dược vương cung từ trên xuống dưới mấy trăm người, câu 'nhân thủ không đủ' này mà hắn cũng nói ra cho được.

Mạnh Quân mất tự nhiên sờ sờ mũi, hai tai đỏ lên mười phần khả nghi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Không cần đâu, nàng ấy đã tỉnh."

Mạnh Viện kỳ quái hỏi:

"Nàng đã tỉnh? Tỉnh rồi mà ngươi còn chăm sóc suốt đêm?"

Mạnh Quân nhớ lại hai đêm này, bàn tay bị nàng nắm chặt ôm vào ngực, chỗ bị nàng ***** bắt đầu ngứa ngáy chưa từng có. Không hiểu sao hắn chột dạ, không nhịn được nói với tỷ tỷ:

"Được rồi được rồi, tỷ hỏi nhiều như vậy làm gì? Quản tốt vương của tỷ đi kìa, chuyện của ta không cần tỷ quan tâm đâu."

Nói xong Mạnh Quân rụt tay vào áo, vội vàng rời đi.

Mạnh Viện nhìn bóng lưng gấp gáp bỏ chạy của đệ đệ, chỉ cảm thấy kẻ mắt cao hơn đầu này sợ là đã gặp được khắc tinh, có phải dược vương cung sắp có hỉ sự rồi không?

**

Cao Tấn mang theo Tạ Khuynh rời kinh thành tới Nam Cương. Dù Tạ Khuynh có Vạn Tâm đan của Vân Thiền đại sư bảo mệnh nhưng rốt cuộc sức khỏe vẫn không còn như xưa. Trên xe ngựa đã cố ý lót đệm thật dày mà thời gian nàng mê man vẫn nhiều hơn tỉnh táo.

Bởi vì nàng quá yếu ớt nên Cao Tấn không dám đi nhanh, lộ trình một tháng hai người đi hai tháng mới tới.

Từ hơn hai mươi ngày trước, Tô Biệt Hạc đã ở biên giới giữa Nam Cương và Lễ triều ngóng chờ, chú ý tới từng chiếc xe ngựa ra vào Nam Cương, rốt cuộc cũng chờ được Cao Tấn.

Trùng phùng với chủ cũ, Tô Biệt Hạc vô cùng kích động, lập tức dẫn hai người tới hoàng cung Nam Cương.

Cao Tấn ôm Tạ Khuynh lại lần nữa hôn mê từ trên xe ngựa xuống. TL Kỳ nhận được tin, tự mình tới đón, chắp tay chào Cao Tấn xong liền ân cần nhìn sang Tạ Khuynh phảnh phất như bị rút hết sinh khí, hỏi:

"Nàng ấy sao rồi?"

Cao Tấn lắc đầu:

"Không tốt lắm, miễn cưỡng kéo dài hơi tàn."

TL Kỳ bất đắc dĩ thở dài:

"Mau vào thôi, ta đã sai người mời Hạt lão tới."

"Đa tạ." Cao Tấn gật đầu với TL Kỳ.

TL Kỳ xua tay:

"Đừng nói như vậy, quá khách khí. Mau vào thôi."

Cao Tấn thận trọng ôm Tạ Khuynh vào hoàng cung Nam Cương, ở cửa cung gặp được tỷ đệ Mạnh gia cũng vừa nghe tin chạy tới.

"Tham kiến Bệ hạ."

Mạnh Viện hành lễ với Cao Tấn, âm thầm kinh ngạc Hoàng đế Lễ triều lại lẻ loi một mình đưa Hoàng hậu tới Nam Cương chữa bệnh.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu