Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 503: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Ngươi hỏi đủ chưa? Nào có ai như ngươi chứ! Ta, ta còn chưa nói gì đâu."

Mạnh Quân dùng vẻ mặt vô tội nhìn Tạ Nhiễm:

"Nhưng đêm qua ngươi cũng đâu có đẩy ta ra?"

Tạ Nhiễm: "... Ta..."

Mặt Tạ Khuynh viết rõ hai chữ bát quái:

"Đêm qua... Không đẩy ra? Là việc ta đang nghĩ tới sao?"

Tạ Nhiễm liên tục xua tay:

"Không phải!"

Mạnh Quân liên tục gật đầu:

"Đúng vậy!"

Hai người trăm miệng một lời, lại nói hai câu trái ngược, vẻ mặt Tạ Khuynh kiểu 'bừng tỉnh đại ngộ'.

Tạ Nhiễm chưa bao giờ gặp tình huống khó xử thế này, nhìn sang Mạnh Quân muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng che mặt chạy đi, còn xém chút đụng phải TL Kỳ và Cao Tấn đang đi tới đây.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cao Tấn nhìn thoáng qua bóng lưng Tạ Nhiễm, hỏi Tạ Khuynh:

"Nàng ta sao vậy?"

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh cười ha hả, Mạnh Quân đứng dậy hành lễ chào theo kiểu Nam Cương với Cao Tấn. Cao Tấn mời hắn miễn lễ ngồi xuống, sau đó đè lại bàn tay đục nước béo cò định bưng chén rượu của Tạ Khuynh, đổi thành quả v.ú sữa.
Website TruyenLau.com
Tạ Khuynh: ...

"Mọi người vừa nói chuyện gì vậy?" Cao Tấn hỏi.

Tạ Khuynh luyến tiếc nhìn chén rượu, đáp:

"Hắn thổ lộ với Tạ Nhiễm trước mặt ta. Tạ Nhiễm da mặt mỏng, bỏ chạy mất rồi."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cao Tấn cũng không bất ngờ, vừa rồi TL Kỳ nói chuyện với Mạnh Viện cũng có nhắc đến Mạnh Quân và Tạ Nhiễm.

"Hai vị là thân nhân của Tạ Nhiễm, ta mong hai vị giao nàng ấy lại cho ta. Ta nhất định sẽ đối tốt với nàng cả đời."

Mạnh Quân nghiêm mặt nói với Cao Tấn và Tạ Khuynh, giống như vô cùng thành kính nghiêm túc.

Cao Tấn và Tạ Khuynh nhìn nhau, Cao Tấn nói:

"Tạ Khuynh và Tạ Nhiễm là tỷ muội cùng cha khác mẹ. Cả hai vẫn còn thân nhân. Nếu ngươi thật sự thích Tạ Nhiễm, chỉ hai người chúng ta đồng ý thì chưa đủ."

Mạnh Quân biết thân phận của bọn họ, đương nhiên cũng biết phụ thân của Tạ Nhiễm là ai. Hắn cảm thấy rất có lý, đáp:

"Ta đã hiểu. Ta sẽ chính thức tới Lễ triều, gặp phụ mẫu Tạ Nhiễm cầu hôn."

Tạ Khuynh dò xét nhìn Mạnh Quân từ đầu đến chân, cảm thấy tiểu tử này trừ quá ngay thẳng ra thì tính khí, ngoại hình cũng xem như xứng đôi với Tạ Nhiễm. Tạ Khuynh âm thầm cộng một điểm cho hắn. Về phần rốt cuộc hắn có thành muội phu của nàng hay không, còn phải xem tình cảm của hắn và Tạ Nhiễm phát triển thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Chuyện cầu hôn nói sau, ta cảm thấy bây giờ ngươi nên đuổi theo Tạ Nhiễm thì hơn. Tính tình nàng mềm yếu, bị ta chê cười như vậy nói không chừng đang núp vào chỗ nào đó khóc cũng nên." Tạ Khuynh nhắc nhở Mạnh Quân.

"Nàng ấy đang trộm khóc?"

Mạnh Quân nghe vậy lập tức đứng dậy, nói với Cao Tấn và Tạ Khuynh:

"Hai vị tự nhiên, ta đi tìm nàng."

Nói xong Mạnh Quân liền chạy về hướng lúc nãy Tạ Nhiễm rời đi.

Tạ Khuynh nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Mạnh Quân một lát, vừa quay đầu đã thấy Cao Tấn cũng đang nhìn mình chằm chằm. Hai người bốn mắt nhìn nhau, tình ý miên man.

Tạ Khuynh điều chỉnh tư thế, dựa sát vào người Cao Tấn. Cả hai cùng ngửa mặt lên trời ngắm sao. Trong màn đêm ánh sao dày đặc, tựa như đèn của vạn gia óng ánh chói mắt.

Cao Tấn ngửa đầu, vẻ mặt không thay đổi, ngón tay lại lặng lẽ chui ra từ mép bàn, vừa chạm tới chén rượu đã bị một cái tay khác đè lại.

Cao Tấn giữ nguyên tư thế ngửa mặt, liếc mắt sang nhìn Tạ Khuynh, thấy Tạ Khuynh cũng đang ngửa mặt nhìn hắn y như vậy. Ánh mắt hai người chạm nhau, ăn ý phá lên cười. Tạ Khuynh chậm rãi xích lại gần Cao Tấn, thân mật nói vào tai hắn một câu:

"Ta không được uống, ngươi cũng đừng hòng."

Cao Tấn không phục, quyết định nói đạo lý với nàng:

"Lần này nàng trúng độc, tim gan tỳ phổi đều bị ảnh hưởng, cho nên mới không được uống rượu. Còn ta không có gì đáng ngại cả."

Tạ Khuynh vươn một cái tay khác vỗ vỗ vào phần dưới eo Cao Tấn:

"Sau lưng ngươi cháy thành pháo hoa rồi còn nói không đáng ngại?"

"Ừm." Cao Tấn mặt không đỏ tim không đập gật đầu:

"Bị thương ngoài da, không đáng ngại."

Tạ Khuynh mỉm cười cướp chén rượu trong tay Cao Tấn để qua một bên, thái độ mười phần kiên định:

"Tóm lại ngày nào ta còn chưa được uống thì ngươi cũng không được phép uống."

Nói xong Tạ Khuynh rót một chén v.ú sữa đặc chế cho Cao Tấn:

"Muốn uống thì uống cái này."

Cao Tấn nhìn thoáng qua chất lỏng đục ngầu trong chén, quả không ra quả, sữa không ra sữa, hoàn toàn không có chút hứng thú.

Tạ Khuynh cầm ly v.ú sữa đặc chế của mình, chịu đựng sự chán ghét cụng chén với Cao Tấn. Hai người cùng ghét bỏ đưa chén lên miệng. Cuối cùng Cao Tấn dứt khoát buông xuống, cũng lấy chén của Tạ Khuynh đặt sang một bên, nói:

"Phu thê tương tàn làm gì hả, uống trà đi."

Tạ Khuynh thở phào nhẹ nhõm, nàng cũng không muốn uống thêm ngụm sữa ngọt ngấy nào nữa.

Hai người nhìn thoáng qua biểu cảm của nhau, nhịn không được cùng cười phá lên.

Xung quanh ồn ào náo nhiệt, người đến người đi, Tạ Khuynh rúc vào đầu vai Cao Tấn, cùng ngửa mặt lên nhìn bầu trời đầy sao lấp lánh. Chỉ cần có người mình yêu bên cạnh, vô luận ở nơi đâu cũng là bến bờ hạnh phúc.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu