Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 426: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Quả nhiên Chu Phóng gật đầu:

"Có vết thương nhẹ."

Cao Tấn lập tức ngồi không yên, đứng dậy bước ra khỏi long án:

"Sao Hàn Thiên Bảo lại đột nhiên tập kích Tạ Khuynh? Không phải hắn nên bị giam trong Quận vương phủ sao?"

Nhiều năm trước khuê nữ Lưu gia mất mạng cũng là vì Hàn gia không quản tốt Hàn Thiên Bảo mới tạo ra thảm kịch, không ngờ hôm nay lại tái diễn, mà người bị hại lại là Tạ Khuynh.

"Chúng thuộc hạ nấp trong chỗ tối rõ ràng trông thấy lúc đầu Hàn Thiên Bảo đi cùng người trong phủ, về sau hắn động thủ với đại cô nương, người trong phủ lại không lộ diện, cuối cùng tam công tử xuất hiện trói người đưa về Quận vương phủ." Chu Phóng nói.

Lông mày Cao Tấn nhíu lại, trầm giọng hỏi:

"Hàn gia cố ý?"

"Thuộc hạ cảm thấy đúng là thế. Bằng không lấy đầu óc của Hàn Thiên Bảo sao có thể trùng hợp gặp được Tạ đại cô nương."

Mê Truyện Dịch

Chu Phóng đã điều tra một phen, mới dám nói trước mặt Bệ hạ.

"Trừ cái này thuộc hạ còn thăm dò được một tin tức khác." Chu Phóng nói: TruyenLau

"Hình như Hàn Quận thái phi nói với người ngoài, Tướng quân phu nhân cố ý hứa cho Tạ đại cô nương nhập Quận vương phủ... Thuộc hạ nghĩ, liệu có phải vì vậy mà Hàn gia mới cho Hàn Thiên Bảo ra phố đoạt Tạ đại cô nương."

Cao Tấn vỗ mạnh lên long án, phát ra một tiếng 'rầm' lớn, Chu Phóng cùng cung nhân trong ngoài Minh Trạch cung đồng loạt quỳ xuống. Cao Tấn đứng tại chỗ suy nghĩ một lát, nói với bên ngoài:

"Bảo người Lễ bộ tới gặp trẫm."
Website TruyenLau.com
Hay cho một Tướng quân phu nhân, hay cho một nữ nhân vừa ngu vừa ác, thật không ngờ trong lòng bà ta lại hận Tạ Khuynh như thế, không những muốn chặt đứt tiền đồ của nàng, còn muốn hủy hoại cả đời nàng.

Loại người này há có thể giữ!

"Người đâu! Tám trăm dặm cấp báo Võ Uy quân, để Tạ Viễn Thần lập tức hồi kinh!"

Cao Tấn vốn muốn đợi Lễ bộ chuẩn bị đại điển phong Hậu đâu đó xong xuôi mới tuyên triệu Tạ Viễn Thần hồi kinh, hiện tại xem ra có một số việc nếu không tranh thủ làm, chỉ sợ sẽ khơi gợi một đám yêu ma quỷ quái.

Nữ nhân Thái thị này tùy hứng cả đời, dạy ra một nữ nhi ngạo mạn, chưa từng nghĩ xem mình có sai hay không, ngược lại mang toàn bộ trách nhiệm đổ lên đầu người vô tội, khiến người vô tội phải trả giá thay bọn họ. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Một lần còn chưa đủ, còn muốn có lần thứ hai, khinh người quá đáng!

Cao Tấn có thể vì Tạ Khuynh mà tha thứ một lần, cũng do không muốn Tạ Khuynh và Tạ gia huyên náo quá mức căng thẳng, để nàng yên lòng sau này còn có nơi để về. Nhưng hôm nay xem ra, sự khoan dung của hắn đã cổ vũ ác niệm của một số người, nếu không trừng phạt, không biết liệu tương lai họ có làm ra chuyện gì khó dung thứ hơn nữa không.

Đêm về.

Hôm nay Cao Tấn tới hơi trễ.

Hiếm lắm mới có một ngày Tạ Khuynh ngồi ở cửa Tây chờ hắn từ sớm, từ xế chiều nắng gắt đến khi màn đêm buông xuống.

Phòng đã thắp đèn mà Cao Tấn còn chưa tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngay khi Tạ Khuynh cho rằng đêm nay Cao Tấn không tới, trong viện có động tĩnh. Nàng cao hứng đi mở cửa, Cao Tấn mang theo hộp cơm bước vào.

"Hôm nay mang theo món gì ngon?"

Tạ Khuynh tiếp nhận hộp cơm, đầy hứng thú hỏi Cao Tấn. Cao Tấn không nói chuyện, Tạ Khuynh liền tự mở ra xem.

Trong hộp đều là những món Tạ Khuynh thích ăn. Nàng dùng tay trái bày đĩa thức ăn ra bàn, xếp bát đũa ngay ngắn rồi đi lấy rượu, ai ngờ lại bị Cao Tấn cản đường.

"Gì vậy?"

Lúc này Tạ Khuynh mới phát hiện sắc mặt Cao Tấn không đúng.

Cao Tấn hỏi:

"Nàng không có lời nào muốn nói với ta?"

Tạ Khuynh chớp chớp mắt, biết mình không nói Cao Tấn cũng có thể nghe được tiếng lòng mình rồi tỏ tường chân tướng, nàng dứt khoát thành thật khai báo:

"Ban ngày gặp phải một thằng ngốc, hắn đuổi theo đánh ta, cũng may sau đó Tạ Đạc xuất hiện trói hắn lại mang đi."

Cao Tấn 'ừm' một tiếng, hỏi:

"Còn gì nữa không?"

Tạ Khuynh nghĩ nghĩ:

"Hình như... Chỉ có vậy thôi, không còn gì nữa."

[ trời má, chẳng lẽ hắn đã biết chuyện ta ra ngoài uống trà Phù Diên Đông? ]

[ hỏng bét! Ta tự khai rồi! ]

Tạ Khuynh nhất thời mất khống chế nói lời thật lòng ra, quá lúng túng, lặng lẽ liếc qua xem sắc mặt Cao Tấn, thấy hắn nhướng mày, phảng phất như đang khiếp sợ:

"Nàng còn ra ngoài uống trà với Phù Diên Đông?"

Tạ Khuynh thức thời chỉ tay lên trời thề:

"Chỉ một chén, ta và hắn nói về Tạ Nhiễm."

Cao Tấn lia mắt dò xét biểu cảm của nàng, quyết định trước tiên không quản chuyện phát hiện ngoài ý muốn này, kéo cái tay phải đang chỉ lên trời của Tạ Khuynh xuống, xốc tay áo lên, lộ ra một đoạn vải trắng băng bó.

"Đây là cái gì?" Cao Tấn hỏi.

Tạ Khuynh nói:

"A, thằng ngốc kia thật lợi hại, sức lực rất lớn, ta không chú ý nên bị mảnh ngói cọ hai cái. Không sao, vết thương nhỏ thôi, không băng bó còn được nữa."

Cao Tấn hít sâu một hơi, giống như đang áp chế lửa giận, Tạ Khuynh bị hắn nắm tay, mặt đối mặt cũng cảm nhận rõ ràng trên người hắn phát ra áp suất thấp.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu